Một bài thơ xanh rêu

(VNBĐ – Văn trẻ).

Ai đã tắt hoàng hôn trong đôi mắt cánh đồng
Giàn giụa đêm trên lưng gió mơ hoang
Thôi quay về,
Bày cuộc nhớ với điêu linh ký ức
Rót một cốc mùa thu mang mang…

Khẽ nhón gót đi trên đỉnh gió
Một vệt mây trắng trượt ngang ngân hà
Như niềm cô độc cũng vừa chạng vạng
Xao xác tàu đêm lẻ một âm buồn

Đôi khi du mục qua đồi trăng tiền kiếp
Đôi khi nhặt mình dưới vực chữ lặng câm
Mắt đêm chong những kí tự ánh sáng
Trái tim tro tàn còn ấm lửa chiêm bao
Đợi hoa nắng nở trên bàn tay lạnh
Mặt ngày loang từng hồi chuông mỏng
Mùa hôn lên những phiến rêu trầm.

TRẦN VĂN THIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…