Mùa

(VNBĐ – Thơ). 

Đất, sang mùa tụ hoa trái ngón tay
Thời khắc giữ mùa ta mẹ rặn đẻ
Cái trứng nở, mãn khai và dịch thể
Bên người tai ương dịch số lộc phường

Sống lưu thân. Về quê cũ náu nương
Bước vô hồn qua tờ rơi bạc thật
Tờ bạc vãi vung cầu linh ai khuất
Hay cầu linh ai nhặt mót đường sầu

Bạn sớm bỏ đời thấu tới cực đau
Con mắt khép hờ cửa thiêng vạn phúc
Niệm ý tồn sinh có từ lòng thức
Mùa hạnh rưng rưng giọt lệ Quỳnh Hương.

ĐÀO VIẾT BỬU

(Văn nghệ Bình Định số 97 tháng 5.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông