Mùa

(VNBĐ – Thơ). 

Đất, sang mùa tụ hoa trái ngón tay
Thời khắc giữ mùa ta mẹ rặn đẻ
Cái trứng nở, mãn khai và dịch thể
Bên người tai ương dịch số lộc phường

Sống lưu thân. Về quê cũ náu nương
Bước vô hồn qua tờ rơi bạc thật
Tờ bạc vãi vung cầu linh ai khuất
Hay cầu linh ai nhặt mót đường sầu

Bạn sớm bỏ đời thấu tới cực đau
Con mắt khép hờ cửa thiêng vạn phúc
Niệm ý tồn sinh có từ lòng thức
Mùa hạnh rưng rưng giọt lệ Quỳnh Hương.

ĐÀO VIẾT BỬU

(Văn nghệ Bình Định số 97 tháng 5.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh