(VNGL – Thơ).
Mồi lửa nhóm vào quá khứ
bùng sôi đốm gạo ven sông
chân nõn xuống thuyền sang bến
buồm vươn đắm đuối mắt buồn
Một thoảng âm thanh của dế
người lên bờ nước trôi xuôi
đánh rơi mùa xuân trong tóc
kể gì đờ mi gạc xông
Quá khứ nhóm vào mồi lửa
tôi cháy như đèn măng xông
bập bùng mùa đông heo hắt
gió mùa sương muối tường thưa
Tại sao bông hồng nở muộn
cớ gì hoa gạo thắp mùa
còn đây chùm xoan đầu bãi
dậu thưa cổng ngõ ngẩn ngơ
Bây giờ nắng ươm vàng phố
thèm về một chút ngày xưa
ngày xưa trở thành xưa lắm
bèn ngồi nhìn gió nhớ người
Mùng ba Tết ngồi và ước
được làm đám mây trở về…
VĂN CÔNG HÙNG

