Mùng ba Tết ngồi và ước…

(VNGL – Thơ).

Mồi lửa nhóm vào quá khứ
bùng sôi đốm gạo ven sông
chân nõn xuống thuyền sang bến
buồm vươn đắm đuối mắt buồn

Một thoảng âm thanh của dế
người lên bờ nước trôi xuôi
đánh rơi mùa xuân trong tóc
kể gì đờ mi gạc xông

Quá khứ nhóm vào mồi lửa
tôi cháy như đèn măng xông
bập bùng mùa đông heo hắt
gió mùa sương muối tường thưa

Tại sao bông hồng nở muộn
cớ gì hoa gạo thắp mùa
còn đây chùm xoan đầu bãi
dậu thưa cổng ngõ ngẩn ngơ

Bây giờ nắng ươm vàng phố
thèm về một chút ngày xưa
ngày xưa trở thành xưa lắm
bèn ngồi nhìn gió nhớ người

Mùng ba Tết ngồi và ước
được làm đám mây trở về…

VĂN CÔNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa