Ngày bình yên

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Đó là ngày chiến tranh không còn nữa
Chim chóc hót trên cao,
lũ trẻ chơi bắn bi một ngày nắng đẹp
dưới những tán lá xôn xao,
nơi ngày xưa bom dội
những mảnh bom thất lạc quá khứ
như tìm về ăn năn,
người mẹ xứ Hoài ngồi vá nắng dưới tán dừa,
chở bánh tráng trên chiếc xe đạp

ánh mắt sâu như một hố bom.

Bóng dừa không muốn chiến tranh,
chiến tranh thật nhiều nỗi buồn

thật nhiều vết thương loét vào lịch sử.

Hơn 70 năm, linh hồn của những người mẹ,
những đứa trẻ thơ
từ giã thế gian một ngày nhóm chợ,
đâu đó trong cơn gió, trong mây, trong đất đai xứ sở
những quả bom tan xương nát thịt
những quả bom không lương tri
từ mặt đất khổ đau
mọc lên ngọn dừa xanh
ngọn dừa hòa bình
như tay mẹ ẵm bồng tình non nước
như những linh hồn lẩn trong cát bụi chiến tranh

giữ đất giữ làng.

Đó là ngày chiến tranh không còn nữa
chợ Đề(*) buổi trưa nắng vàng
mây trên cao bay về kể chuyện thời gian
chiến tranh đã qua
những hố bom bây giờ thành đường thành chợ
tôi thấy mình là trái dừa
mơ một chiếc võng gió

đu đưa…

(*) Chợ Đề ở Hoài Nhơn, Bình Định. Vào ngày 28.02.1950, thực dân Pháp ném bom chùm xuống chợ, giết chết 51 người và hàng trăm người khác bị thương, hầu hết là phụ nữ và trẻ em.

TRẦN QUỐC TOÀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nước ngọt, rượu vang, hay là…

Ngân thích lưu tên người xung quanh bằng biệt danh. Động vật nhỏ là mấy cô bạn thân, động vật dữ là những người cô không thích, còn thức uống thì chỉ có hai, là những người cô thấy thú vị…

Chiều cuối năm về bên mẹ

Chiều cuối năm tôi về bên mẹ
Chạy lon ton như trẻ lên mười
Khoe áo mới rộn tiếng cười tuổi nhỏ
Bếp nhà quê hong sợi khói lên trời.

Gõ cửa

Trời bốc lên hơi sương màu da non
những bàn chân bé bỏng của buổi dậy thì 
vừa rời khỏi bậc cửa
len lỏi qua lối vườn
để tìm tiếng gió thở bằng mùi cỏ non.

Chiều Ba mươi

Những bước sóng mùa xuân hình sin nhạt nhòa dưới bàn chân
Cụm mây lững lờ trôi quá nửa
Câu hát chiều nay còn nằm trên bản thảo
Ráng chiều đợi trong đáy mắt
Tìm về chốn cũ xa xăm