Nghe em

(VNBĐ – Văn trẻ).

Giữa mùa lá
Rồi mọi thứ sẽ quay trở lại
vì em không cầm gì trên ngón tay thon
Giữ giùm anh mùa lá

Nếu như em không thật lòng muốn đi…

Đêm
Những con thỏ trú mình dưới vì sao
Và anh trông theo chúng như những hàng cây cô độc
Giá như anh cô độc thực sự
Anh sẽ thấy bước chân thỏ vụt nhanh qua giấc mơ
Và mang giấu hết tất cả những thứ lá mà ta có được
Anh sẽ thấy những cái cây mọc cành và có lá trở lại

Anh sẽ thấy những vì sao chêm xen vào đời anh

Rồi không đêm
Lá xanh
Và anh lại thổn thức dưới bàn tay
Những cuốn sách thật cũ

Và cô gái thật hiền

Hình như mùa nắng đã bỏ chúng ta đi quá lâu
Đủ để những buổi chiều trở thành ký ức
Đủ để em biến thành một khát khao không tồn tại…
Chúng mình chẳng còn viết thư tình vì nhau
Và những hàng cây còn xanh

Những loài hoa còn tươi

Những buổi sáng vẫn cứ như thế
Những buổi tối vẫn cứ như thế
Nắng vẫn cứ lấp lánh trên những chiếc lá
Và nên hỏi em một lần nữa thêm một lần nữa

Chờ anh được không?

NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!