Nghe em

(VNBĐ – Văn trẻ).

Giữa mùa lá
Rồi mọi thứ sẽ quay trở lại
vì em không cầm gì trên ngón tay thon
Giữ giùm anh mùa lá

Nếu như em không thật lòng muốn đi…

Đêm
Những con thỏ trú mình dưới vì sao
Và anh trông theo chúng như những hàng cây cô độc
Giá như anh cô độc thực sự
Anh sẽ thấy bước chân thỏ vụt nhanh qua giấc mơ
Và mang giấu hết tất cả những thứ lá mà ta có được
Anh sẽ thấy những cái cây mọc cành và có lá trở lại

Anh sẽ thấy những vì sao chêm xen vào đời anh

Rồi không đêm
Lá xanh
Và anh lại thổn thức dưới bàn tay
Những cuốn sách thật cũ

Và cô gái thật hiền

Hình như mùa nắng đã bỏ chúng ta đi quá lâu
Đủ để những buổi chiều trở thành ký ức
Đủ để em biến thành một khát khao không tồn tại…
Chúng mình chẳng còn viết thư tình vì nhau
Và những hàng cây còn xanh

Những loài hoa còn tươi

Những buổi sáng vẫn cứ như thế
Những buổi tối vẫn cứ như thế
Nắng vẫn cứ lấp lánh trên những chiếc lá
Và nên hỏi em một lần nữa thêm một lần nữa

Chờ anh được không?

NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa