Nghe em

(VNBĐ – Văn trẻ).

Giữa mùa lá
Rồi mọi thứ sẽ quay trở lại
vì em không cầm gì trên ngón tay thon
Giữ giùm anh mùa lá

Nếu như em không thật lòng muốn đi…

Đêm
Những con thỏ trú mình dưới vì sao
Và anh trông theo chúng như những hàng cây cô độc
Giá như anh cô độc thực sự
Anh sẽ thấy bước chân thỏ vụt nhanh qua giấc mơ
Và mang giấu hết tất cả những thứ lá mà ta có được
Anh sẽ thấy những cái cây mọc cành và có lá trở lại

Anh sẽ thấy những vì sao chêm xen vào đời anh

Rồi không đêm
Lá xanh
Và anh lại thổn thức dưới bàn tay
Những cuốn sách thật cũ

Và cô gái thật hiền

Hình như mùa nắng đã bỏ chúng ta đi quá lâu
Đủ để những buổi chiều trở thành ký ức
Đủ để em biến thành một khát khao không tồn tại…
Chúng mình chẳng còn viết thư tình vì nhau
Và những hàng cây còn xanh

Những loài hoa còn tươi

Những buổi sáng vẫn cứ như thế
Những buổi tối vẫn cứ như thế
Nắng vẫn cứ lấp lánh trên những chiếc lá
Và nên hỏi em một lần nữa thêm một lần nữa

Chờ anh được không?

NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…