Người nhà quê

(VNBĐ – Văn trẻ). Mình vốn dĩ người nhà quê
Ăn chén cơm nghe dư vị ruộng đồng kín bưng trước mặt
Những hạt lúa giần sàng trầm mình qua nước mắt
Đất nẻ khô cằn tắm táp mồ hôi thuở ông cha
dày công khai khẩn đất hoang
Những người đàn bà khô quắt ngồi bên bậu cửa
tính chuyện mùa màng
Trong giấc ngủ đêm đêm có những chắt chiu
hạt tròn hạt lép
Nắng đổ xuống đồng lớp bùn sâu lật tìm con tôm con tép
Quê biết mình nghèo nên đâu dám nghỉ ngơi
Cánh võng trưa hè ru giấc ngủ à ơi
Tàu mo cau rớt xuống mảnh vườn nhà rợp nắng
Cổ tích ngày xưa có ông Bụt già tóc trắng
Thương cô Tấm hiền lựa đậu mãi chưa xong…
Mùa gió về thao thiết những vàm sông
Chiếc xuồng nhỏ chở câu dân ca xuôi miền châu thổ
Giề lục bình trổ nhánh trôi qua chiều bung nhớ
Bồi lở đời sông thương cú quăng chài
   cha vớt giọt hoàng hôn
Bếp lá dừa mẹ ngồi nhóm lửa đêm đông
Gian nhà ấm những tiếng cười thơ trẻ
Người nhà quê suốt bốn mùa lặng lẽ
Như trăm năm không đi hết nổi cánh đồng…
NGUYỄN CHÍ NGOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…