(VNGL – Thơ).
Khi thế giới lướt qua em và mang theo bình dưỡng khí
thay vì ba lô như mọi khi
thì em vẫn đang tìm những tia sáng mới
hơn lời anh nói hôm qua
mà điều gì cũng cũ từ khi chưa ra đời
Anh nhai lại mình
chúng ta nhai lại nhau
hôn nhau không thanh thản
như đôi trâu dưới bóng quê nhà
Anh luôn hy vọng xuyên vào bầu trời khác
đợi chờ thế giới này tan đi
chi bằng hãy ôm ấp tình yêu của em
trong mọi khung giờ
em đang chờ để freeship giấc mơ
A! Em thấy một điều mới
lúc anh dừng lại bài thơ này và cười
bình minh chính thức bắt đầu.
Anh từ chối nhận giấc mơ
niềm vui kết thúc
nỗi buồn bơm đầy bình dưỡng khí
mặc kệ thế giới đi vào em!
MY TIÊN


