(VNGL – Văn trẻ).
Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ
Cái ôm cuối cùng căng đêm dài đôi chút
mùa xuân ràn trâu quăn queo sợi lửa
con rảo than cho sương cháy đỏ
Ông nằm trong tấm da nhuộm bùn trát gió
cố giữ hồn mình
Canh ba bà về thổi ngọn đèn dầu
vườn bưởi vang tiếng ông cười
… Truông Băng.
NGUYÊN NHƯ


