Niềm tin

(VNBĐ – Thơ).

Chú rùa con
tự đập vỡ chiếc vỏ tối om, chật chội
đội cát vươn lên
dùng hết sức có thể
lao ra đại dương ngập tràn ánh sáng mặt trời
khao khát được một lần chạm biển!

Chú rùa con
tí tẹo
chẳng chút tự vệ
sức cạn
mạng sống mong manh
cố vượt lên nỗi sợ hãi chết chóc
bất chấp hiểm nguy lao ra biển
nơi tổ tiên đã từng
biểu tượng của sự sống vĩnh cửu

Với niềm tin kiêu hãnh.

NGỌC LỐI

(Văn nghệ Bình Định số 100 tháng 8.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đàn bà dưới giếng

Duy tìm kiếm vợ thêm một thời gian nữa rồi đành bỏ cuộc. Mọi người xung quanh chẳng ai nhắc đến vợ Duy, họ dường như đã quên mất chuyện nàng từng tồn tại…

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất

Giấc mơ phai

Vẫn còn đó một mái nhà bình dị
từng chiều nghé ọ gọi hoàng hôn
cha úp lại nỗi buồn trên từng viên ngói vỡ
thời gian đã phủ bóng mờ