Ông mặt trời bị ốm

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Ông mặt trời bị ốm
Dậy muộn hơn mỗi ngày
Cô mây vẫn ngủ say
Đắp chăn trên đỉnh núi

Chị gió tay cầm chổi
Quét dọn trên cánh đồng
Lúa đang kỳ khoe bông
Tỏa hương thơm ngào ngạt

Bờ tre rì rào hát
Ru những chú chim non
Hiên nhà chú cún con
Bỗng giật mình thức dậy

Gà trống cất tiếng gáy
Lấy thuốc cho mặt trời
Uống xong nhoẻn miệng cười
Ông mặt trời hết ốm.

TRẦN LAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bão tan

Huyên thấy lòng mình cồn cào. Trong đầu anh bất chợt hiện lên căn nhà thuê cũ kỹ với mái tôn mỏng manh, chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ làm rung lên bần bật. Dáng Thảo Nhi lặng lẽ ôm con…

Vị quê

Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya