Phác thảo đàn bà

(VNGL – Thơ).

Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.

Người đàn bà từng đứng trước dối gian
Không oán than cũng không trách móc
Khi nhân gian bặt im tiếng khóc
Thản bước âm thầm nuốt chặt những vô ngôn.

Người đàn bà từng đứng trước dối gian
Nhìn thế giới nhân từ yên ả sống
Yên ả mỉm cười, niềm vui tĩnh lặng
Làn nước, vầng mây, nắng ấm sau nhà.

Muôn đời mùa xuân, oanh yến hoan ca
Muôn đời hạ vẫn ồn ào biển cả
Muôn đời đông vẫn ngập tràn lạnh giá
Người đàn bà mang trọn mùa thu yên ả trong lòng.

Người đàn bà tay từng đã biết buông
Lòng từng nén những vết thương thành sẹo
Đêm như núi đè lên bóng tối
Vẫn vững yêu cả những lõm, lồi trong cuộc nhân gian.

Người đàn bà tay từng đã biết buông.

THUẬN ÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương nhớ nhà cũ

Tôi đứng giữa khoảng sân đất đỏ lốm đốm theo dấu mòn năm tháng, nhìn mái nhà lợp tôn đã cũ, lòng bỗng run rẩy như vừa chạm vào một miền ký ức tưởng đã ngủ yên…

Khúc hát mùa thu xưa

Nắng rơi mềm hong tóc rối vai em
Mưa thôi hết ru buồn trên mái phố
Hanh hao gió, heo may vừa chạm ngõ
Chút hương thu bỡ ngỡ lướt qua thềm