Phía hai bờ cỏ lúa

(VNGL – Thơ).

Ví còn hai chục ngàn – vừa đủ một cân gạo trắng
ông khách từ Bắc vào chơi

vẩn vơ nói chuyện cánh đồng

Trên mặt ruộng lúa xanh và lồng vực
ngậm bùn và đón nắng

người rẽ nước bốn trăm năm mới thấu tỏ đồng bằng

Tôi bảo: lúa kiệm lời nửa năm se gạo trắng
ta biết ơn những ngày xám da trời
khách bảo: cỏ không đến cánh đồng phá đám
đất anh nằm cũng là đất chôn tôi
cỏ vàng găm bờ đất – lúa chín rụng tay người

bao thái ấp cũng dựng bằng thơm thảo

Trên cánh đồng
mẹ tôi mười năm bới cỏ chưa anh hùng
mẹ khách gánh lúa lưng cong thành non nước
có chiến tích treo trên bờ ruộng

có nấm mồ gió ghé vội rồi đi

ngần ấy năm cái thật thà vẫn thật thà như thế
cái khoắc khoải của bấy nhiêu thế hệ…
tạ từ ở một bến sông
cái hốc mắt bà tôi – bà anh

đều mất mát dù vui hay buồn nhất

Tôi bảo: gạo trắng ai ăn đều no bụng
nhưng lúa non nào được chọn đồng bằng
khách bảo: cỏ đâu muốn sinh ra thành đuốc lửa

nhưng đất người là đất lai sinh

Xin làm giọt nước mắt
chưng cất dưới vầng trăng
xin làm giọt nước mắt

khóc thay mẹ đồng bằng

Lúa đã chín trong mơ tôi tỉnh giấc

khách ra về cỏ phủ phục dưới chân.

NGUYỄN ĐỨC HẬU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa