(VNGL – Thơ).
Ví còn hai chục ngàn – vừa đủ một cân gạo trắng
ông khách từ Bắc vào chơi
vẩn vơ nói chuyện cánh đồng
Trên mặt ruộng lúa xanh và lồng vực
ngậm bùn và đón nắng
người rẽ nước bốn trăm năm mới thấu tỏ đồng bằng
Tôi bảo: lúa kiệm lời nửa năm se gạo trắng
ta biết ơn những ngày xám da trời
khách bảo: cỏ không đến cánh đồng phá đám
đất anh nằm cũng là đất chôn tôi
cỏ vàng găm bờ đất – lúa chín rụng tay người
bao thái ấp cũng dựng bằng thơm thảo
Trên cánh đồng
mẹ tôi mười năm bới cỏ chưa anh hùng
mẹ khách gánh lúa lưng cong thành non nước
có chiến tích treo trên bờ ruộng
có nấm mồ gió ghé vội rồi đi
ngần ấy năm cái thật thà vẫn thật thà như thế
cái khoắc khoải của bấy nhiêu thế hệ…
tạ từ ở một bến sông
cái hốc mắt bà tôi – bà anh
đều mất mát dù vui hay buồn nhất
Tôi bảo: gạo trắng ai ăn đều no bụng
nhưng lúa non nào được chọn đồng bằng
khách bảo: cỏ đâu muốn sinh ra thành đuốc lửa
nhưng đất người là đất lai sinh
Xin làm giọt nước mắt
chưng cất dưới vầng trăng
xin làm giọt nước mắt
khóc thay mẹ đồng bằng
Lúa đã chín trong mơ tôi tỉnh giấc
khách ra về cỏ phủ phục dưới chân.
NGUYỄN ĐỨC HẬU



