Phiên khúc gió

(VNBĐ – Thơ). Trăng bàng bạc sóng Cổ Cò
Sông đêm yên tĩnh không đò lại qua
Gió khuya buốt lạnh tim xa
Tha hương day dứt – chung trà buồn sao!

Gió lùa sóng dạt lao xao
Ngày mang nỗi nhớ xô vào lòng anh
Tình lên cây mơn mởn xanh
Biết đâu đã nhuốm mong manh lá vàng!

Em về Cẩm Lệ chưa sang
Để anh mong đợi xốn xang đứng ngồi
Dòng sông bên lở bên bồi
Xin em đừng thả tình trôi cuối dòng!

Gió ngược xuôi gió lòng vòng
Những phiên khúc gió bềnh bồng nước mây
Chia tay là chuyện phút giây
Anh xa Đà Nẵng còn ngây ngất tình!

ĐẶNG QUỐC KHÁNH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương những ngọn đồi

Cô quên hết mọi thứ trên đời bây giờ, ngoại trừ điều dường như là tuyệt đối cần thiết: đưa người phụ nữ đó trở lại những ngọn đồi khi bà còn có thể nhìn thấy chúng…

Người đàn bà dưới giếng

Duy tìm kiếm vợ thêm một thời gian nữa rồi đành bỏ cuộc. Mọi người xung quanh chẳng ai nhắc đến vợ Duy, họ dường như đã quên mất chuyện nàng từng tồn tại…

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất