Phù Cát

(VNBĐ – Thơ). Núi Bà thủy chung “Chinh phụ”
Sông Lại sông La suối tóc phù sa
Dòng La Vỹ phía Nam êm ả
Nước nóng Hội Vân mây khói la đà

Gọi Phù Cát – “Cát Tường” cát nổi
Miền đất trung du gió nắng trải qua
Mạch nước Vân Phong thay đổi thịt da
Hết một thời mùa màng khô khát

Biển quê ta Đề Gi, Cát Tiến
Bến cảng tàu thuyền rộn rã ngư dân
Nguồn tôm cá quanh năm hải sản
Gỏi cá Đề Gi đặc sản quê mình

Cầu Đề Gi bây giờ thắng cảnh
Không còn con đò Vũ Bảo năm xưa
Thời chiến tranh đò đưa chiến sĩ
Nay hòa bình cầu rộng thông quan

Muối Đề Gi chắt tình biển mặn
Gắn với Cát Minh diêm nghiệp quê nhà
Nón ngựa Phú Gia làng nghề truyền thống
Đặc sản bao đời lưu giữ tinh hoa

Chùa Linh Phong, tượng Thích Ca nước Phật
Đền Nguyễn Trung Trực “Lửa gầm Nhật Tảo”
Anh dũng chống Tây phát xuất từ đây
Tượng đài Ngô Mây lịch sử muôn đời

Trường Lê Hữu Quang, Nguyễn Hồng Đạo
Ghi dấu anh hùng dân tộc
Bao thế hệ cháu con học tập
Nhớ tiền nhân nung chí hậu nhân

Khách lai vãng sân bay Phù Cát
Hẳn nhớ quê xứ Cát trong lành
Tâm hồn luôn trắng tinh hồn cát
Sống đậm đà tình nghĩa thủy chung.

HỒ THẾ PHẤT

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh