Phù Cát

(VNBĐ – Thơ). Núi Bà thủy chung “Chinh phụ”
Sông Lại sông La suối tóc phù sa
Dòng La Vỹ phía Nam êm ả
Nước nóng Hội Vân mây khói la đà

Gọi Phù Cát – “Cát Tường” cát nổi
Miền đất trung du gió nắng trải qua
Mạch nước Vân Phong thay đổi thịt da
Hết một thời mùa màng khô khát

Biển quê ta Đề Gi, Cát Tiến
Bến cảng tàu thuyền rộn rã ngư dân
Nguồn tôm cá quanh năm hải sản
Gỏi cá Đề Gi đặc sản quê mình

Cầu Đề Gi bây giờ thắng cảnh
Không còn con đò Vũ Bảo năm xưa
Thời chiến tranh đò đưa chiến sĩ
Nay hòa bình cầu rộng thông quan

Muối Đề Gi chắt tình biển mặn
Gắn với Cát Minh diêm nghiệp quê nhà
Nón ngựa Phú Gia làng nghề truyền thống
Đặc sản bao đời lưu giữ tinh hoa

Chùa Linh Phong, tượng Thích Ca nước Phật
Đền Nguyễn Trung Trực “Lửa gầm Nhật Tảo”
Anh dũng chống Tây phát xuất từ đây
Tượng đài Ngô Mây lịch sử muôn đời

Trường Lê Hữu Quang, Nguyễn Hồng Đạo
Ghi dấu anh hùng dân tộc
Bao thế hệ cháu con học tập
Nhớ tiền nhân nung chí hậu nhân

Khách lai vãng sân bay Phù Cát
Hẳn nhớ quê xứ Cát trong lành
Tâm hồn luôn trắng tinh hồn cát
Sống đậm đà tình nghĩa thủy chung.

HỒ THẾ PHẤT

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.