Quy Nhơn chiều biển nhớ

(VNBĐ – Thơ). Chiều nay tôi lại về với biển
Ngắm hoàng hôn nhuộm tím chân mây
Ngoài khơi xa hải âu cánh mỏi
Vượt muôn trùng sóng gió… về đâu

Rồi thầm mơ… mơ ước xa xôi
Để tình vương theo áng mây trôi
Quê tôi đó, trời văn đất võ
Nơi sinh ra, người áo vải anh hùng

Trẻ lên ba đã mê tiếng trống chầu
Nghe Bài chòi từ thuở nằm nôi
Tập võ luyện côn tóc còn để chỏm
Bầu sữa ca dao nuôi lớn tâm hồn

Đây Quy Nhơn, thành phố thi ca
Nơi Xuân Diệu gửi hương cho gió(*)
Kia Bến My Lăng, Yến Lan thuyền đợi khách
Đây Hàn Mặc Tử, khát thơ uống ánh trăng vàng

Chiều Eo Gió hoàng hôn chín mọng
Đồi Thi Nhân mặc khách say thơ
Tình người nở hoa bao mùa mưa nắng
Biển thì thầm câu hát yêu thương.

TỐ MAI

(*) Thơ Xuân Diệu.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tháng Chạp

Những buổi chiều tháng Chạp, tôi hay đạp xe dọc con đường đi chợ, để gió lạnh phả vào mặt, để nghe tiếng người tấp nập mua sắm hòa lẫn vào tiếng xe cộ ồn ào…

Lưới đợi

Gió từ biển thổi lộng vào chái hiên, mang theo cả mùi mẳn mẳn, khắm khét của mẻ cá chuồn phơi chưa rút thịt từ dưới bãi Sò thổi lên. Bà Năm Liệu vừa giũ tấm lưới đan dở, vừa cằn nhằn…

Tận cùng yêu

Một tình yêu kỳ lạ nhất trên đời
Chỉ ánh sáng và hương thơm hòa quyện
Không sở hữu, không hình, không tiếng
Chỉ niềm tin vào khoảng lặng mơ hồ

Hồi âm

Em cũng không biết mình là ai nữa
sao mời anh gõ cửa
cuộc đời em?