Hồi âm

(VNGL – Thơ).

Em cũng không biết mình là ai nữa
sao mời anh gõ cửa

cuộc đời em?

Lại không được đến ban đêm
không đến lúc mặt trời hóa thân thành mặt trăng

hay mặt trăng hóa thân thành mặt trời

Không đến lúc em buồn đời
muốn phá tung khuôn phép
không đến lúc em làm thơ và đọc sách
không đến lúc em mang nụ cười của người
mất hết hy vọng và niềm tin!
Vâng!
anh sẽ gõ cửa khi mặt trời mặt trăng chân thật nhất
khi em không rơi nước mắt
khi em không se sắt trước trang thơ

đau nỗi đau thất vọng!

Anh sẽ biến chúng mình thành sóng
biến chúng mình thành mây
sóng vỗ
mây bay
em tha hồ thênh thang cao rộng

tự do hờn, tự do giận, tự do… say!

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông

Nối vào giấc mơ

Chúng mình thỏa thuận với trí nhớ rằng
chẳng có gì ở chân trời hôm đó
chỉ có con đường nối liền với gió
đưa ta vào giấc chiêm bao

Những điều mới

Khi thế giới lướt qua em và mang theo bình dưỡng khí
thay vì ba lô như mọi khi
thì em vẫn đang tìm những tia sáng mới
hơn lời anh nói hôm qua