Hồi âm

(VNGL – Thơ).

Em cũng không biết mình là ai nữa
sao mời anh gõ cửa

cuộc đời em?

Lại không được đến ban đêm
không đến lúc mặt trời hóa thân thành mặt trăng

hay mặt trăng hóa thân thành mặt trời

Không đến lúc em buồn đời
muốn phá tung khuôn phép
không đến lúc em làm thơ và đọc sách
không đến lúc em mang nụ cười của người
mất hết hy vọng và niềm tin!
Vâng!
anh sẽ gõ cửa khi mặt trời mặt trăng chân thật nhất
khi em không rơi nước mắt
khi em không se sắt trước trang thơ

đau nỗi đau thất vọng!

Anh sẽ biến chúng mình thành sóng
biến chúng mình thành mây
sóng vỗ
mây bay
em tha hồ thênh thang cao rộng

tự do hờn, tự do giận, tự do… say!

VĂN TRỌNG HÙNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều cuối năm về bên mẹ

Chiều cuối năm tôi về bên mẹ
Chạy lon ton như trẻ lên mười
Khoe áo mới rộn tiếng cười tuổi nhỏ
Bếp nhà quê hong sợi khói lên trời.

Gõ cửa

Trời bốc lên hơi sương màu da non
những bàn chân bé bỏng của buổi dậy thì 
vừa rời khỏi bậc cửa
len lỏi qua lối vườn
để tìm tiếng gió thở bằng mùi cỏ non.

Chiều Ba mươi

Những bước sóng mùa xuân hình sin nhạt nhòa dưới bàn chân
Cụm mây lững lờ trôi quá nửa
Câu hát chiều nay còn nằm trên bản thảo
Ráng chiều đợi trong đáy mắt
Tìm về chốn cũ xa xăm

Nụ trăng

Dưới trăng mười sáu
Nở đóa môi hiền
Em cười chi đó?
Một nụ hồn nhiên.