Thơ

Chiều nay biển

Thôi chào những chùm cúc biển
Vừa nâng đã vỡ trong tay!

Triết lý của hoa

Vì chú ý đến hoa và tiếng vỗ tay hai bên bờ
Trong hội đua ghe ngo thuyền anh về chậm nhất
Điều đó có nghĩa là biến mất
Bóng cô gái trên bờ hẹn anh!

Câu đêm

Trong ánh sáng chiều trời 
anh 
mang giấc mơ màu xanh thả lên những đồng hoang

Đóa hoa cẩm tú

Đôi môi mấp máy
Hôn bàn tay sương gầy lạnh trắng
Gương mặt em tràn ra ngoài ánh sáng
uống cạn tôi

Nhân duyên

Giữ lại bên đời chút nghĩa tình ấm áp
Giữ lại bên đời sự cởi mở thân thương
Giữ lại bên cha con chữ ngọt ngào
Và một chút hồn nhiên thơ trẻ.

Biển

Tôi nhớ biển mỗi sớm tinh mơ
Trời còn yên giấc giữa sương mờ
Cát trải thảm nâng gót chân nhỏ
Gió dịu dàng đón một nàng thơ

Phù điêu

Ai ký gởi vào bức phù điêu
tròn trịa hình hài thiếu nữ.
Những ngón tay xinh đang lả lướt tấm xuân thì
nồng nàn hoa cỏ.

Chiều

Tôi nán lòng đợi gió
Mấp mé sau vườn
Em ơi!…

Quê nhà  

Tổ dồng dộc lủng lẳng ngọn tre treo trong nỗi nhớ 
tiếng chiền chiện thao thiết gọi con 
    chưa đủ sức bay khỏi cánh đồng mùa gặt…

Que diêm nhỏ

Vẫn biết rằng trong suy nghĩ của em
Anh mãi không một lần có mặt
Vẫn biết thế mà sao lòng hiu hắt…

Nam non

Bất ngờ một ngọn Nam non
Thổi qua vườn cũ dấu mòn tuổi thơ
Ta là chú bé ngu ngơ…

Mùi hương

Ngọn gió cô đơn thổi qua bàn phím
ấm bàn tay em tháng Sáu
gõ vào đêm những nốt nhạc buồn…

Chiều Vị Xuyên

Mưa dài hơn cả nỗi đau
Mẹ còn ngồi đó thêm nhàu nhớ thương
Âm âm vọng tưởng chiến trường
Tuổi xanh con mẹ đã vương bước nào.

Nhớ mẹ

Mẹ ơi úp một bát canh
Con chan cơm nguội thềm hanh đền đài
Mùng tơi đẫm nắng xiên khoai
Đôi vợ chồng tép mải hoang hoải đằm.

Tranh mưa

Mưa về run run trên lụa
nhòa theo đôi mắt của người đàn bà năm xưa
đang may vá cho mình…

Chiều nay biển

Thôi chào những chùm cúc biển
Vừa nâng đã vỡ trong tay!

Triết lý của hoa

Vì chú ý đến hoa và tiếng vỗ tay hai bên bờ
Trong hội đua ghe ngo thuyền anh về chậm nhất
Điều đó có nghĩa là biến mất
Bóng cô gái trên bờ hẹn anh!

Câu đêm

Trong ánh sáng chiều trời 
anh 
mang giấc mơ màu xanh thả lên những đồng hoang

Đóa hoa cẩm tú

Đôi môi mấp máy
Hôn bàn tay sương gầy lạnh trắng
Gương mặt em tràn ra ngoài ánh sáng
uống cạn tôi

Nhân duyên

Giữ lại bên đời chút nghĩa tình ấm áp
Giữ lại bên đời sự cởi mở thân thương
Giữ lại bên cha con chữ ngọt ngào
Và một chút hồn nhiên thơ trẻ.

Biển

Tôi nhớ biển mỗi sớm tinh mơ
Trời còn yên giấc giữa sương mờ
Cát trải thảm nâng gót chân nhỏ
Gió dịu dàng đón một nàng thơ

Phù điêu

Ai ký gởi vào bức phù điêu
tròn trịa hình hài thiếu nữ.
Những ngón tay xinh đang lả lướt tấm xuân thì
nồng nàn hoa cỏ.

Chiều

Tôi nán lòng đợi gió
Mấp mé sau vườn
Em ơi!…

Quê nhà  

Tổ dồng dộc lủng lẳng ngọn tre treo trong nỗi nhớ 
tiếng chiền chiện thao thiết gọi con 
    chưa đủ sức bay khỏi cánh đồng mùa gặt…

Que diêm nhỏ

Vẫn biết rằng trong suy nghĩ của em
Anh mãi không một lần có mặt
Vẫn biết thế mà sao lòng hiu hắt…

Nam non

Bất ngờ một ngọn Nam non
Thổi qua vườn cũ dấu mòn tuổi thơ
Ta là chú bé ngu ngơ…

Mùi hương

Ngọn gió cô đơn thổi qua bàn phím
ấm bàn tay em tháng Sáu
gõ vào đêm những nốt nhạc buồn…

Chiều Vị Xuyên

Mưa dài hơn cả nỗi đau
Mẹ còn ngồi đó thêm nhàu nhớ thương
Âm âm vọng tưởng chiến trường
Tuổi xanh con mẹ đã vương bước nào.

Nhớ mẹ

Mẹ ơi úp một bát canh
Con chan cơm nguội thềm hanh đền đài
Mùng tơi đẫm nắng xiên khoai
Đôi vợ chồng tép mải hoang hoải đằm.

Tranh mưa

Mưa về run run trên lụa
nhòa theo đôi mắt của người đàn bà năm xưa
đang may vá cho mình…