Tết quây quần

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi).

Tối qua bà ngâm gạo nếp
Sáng nay đã nở nụ cười
Đỗ vo ửng màu vàng óng
Thịt nêm gia vị ngon tươi

Lá dong nghiêng thềm xanh mướt
Lạt giang ông chẻ dẻo mềm
Góc vườn cả năm dành dụm
Củi khô đã chất nhiều thêm…

Hôm rồi xem qua điện thoại
Zalo tươi tắn nụ cười
Bé khoe ông bà “bí mật”
Là… về ăn Tết ông ơi!

Sáng nay ngoài sân trải chiếu
Đâu đây rộn rã tiếng cười
Cuối năm ông bà mong đợi
Chỉ chờ hội ngộ này thôi

Cháu về mang theo sung túc
Quây quần cùng gói bánh chưng
Bếp bà đã thơm mùi khói
Bùng lên khúc khích reo mừng.

CHÂU AN KHÔI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời