(VNGL – Thơ).
Thanh bình là nắng rọi vào gương mặt cánh đồng
Tháng năm vàng ánh sao no đủ
Ngũ hành trong đôi tay cày cấy
Đất, nước, lửa, gió và một chiếc liềm mùa gặt
Hạnh phúc một hơi thở bình thường
Thanh bình là mưa trổ trên sông
Lấp lánh câu hò mưu sinh
Cội nguồn sinh sôi thương nhớ
Núi như cha mẹ quanh đời
Thanh bình là khi chúng con đi trên cánh đồng mang gương mặt và trái tim của mẹ
Bước chân mở ra lòng từ bi nguyên bản
Chúng con lớn lên sau mỗi buổi chiều ngắm nhìn mặt trời khuất núi
Chúng con lớn lên bằng mỗi sáng mái tóc mình được chạm bàn tay mẹ
Hoa dại thơm hơn và tiếng nói của những người đau khổ hiền hơn
Con chọn giống mẹ để hạnh phúc bên bốn mùa
Con chọn giống mẹ để bình yên ở lại
Mẹ đã chuyển hóa cho chúng con tất thảy sự nông cạn
Bằng một buổi chiều ngồi lặng yên nhìn mây bay
Trăng là tiếng gọi bí mật của mẹ khi con muốn ngồi một mình vào góc tối
Và buổi chiều là ánh mắt tin yêu của mẹ rằng hơi thở vào buổi sớm mai thức dậy sẽ cho chúng ta sức mạnh
Mẹ rắn rỏi hơn đêm tối
Nhưng trước bình minh mẹ là một dòng nước mát
Con đi chân trần trên cánh đồng và bỗng tin chắc mình là mẹ
Cỏ mềm phận trăm năm
Chiều thơm như nguồn cội
Không ai nói gì chỉ nghe thương yêu đón bước
Bản nhạc cuộc đời của những đứa trẻ may mắn lớn lên với đất
Thanh bình là nắng rọi vào gương mặt cánh đồng
Tháng năm vàng ánh sao no đủ
Ngũ hành trong đôi tay cày cấy
Đất, nước, lửa, gió và một chiếc liềm mùa gặt
Hạnh phúc một hơi thở bình thường.
TRƯƠNG THỊ BÁCH MỴ