(VNGL – Thơ).
Tự thuở nào trong giấc tuổi thơ có cánh cò trắng muốt
Giữ ánh trăng vàng ngắm đồng cạn đồng sâu
Nhịp thời gian sáng sớm đến đêm thâu
Nào đã cạn những vì sao nguồn cội
Vẫn bên đời ngân nga lời cầu nguyện
Sự tịnh thiền hẳn cứu rỗi nhân sinh
Cơm áo đẫm mồ hôi thường xuyên thôi thúc
Trang sách nào miễn phí cho không
Vẫn bên đời xuôi ngược chông chênh
Và lắm lúc muộn phiền bung nhánh
Đâu thể giấu cái nhìn cận cảnh
Dễ mù lòa khi khó bó cái khôn
Theo câu ca dao đẫy giấc mơ son
Như lúa trổ đòng nghe tiếng sấm
Như ngọn nồm được mùa tôm cá
Cho cuộc sinh tồn tiếp nối tình yêu.
NGUYỄN THỊ PHỤNG

