Thơ dự thi của Phạm Thanh Phương

(VNBĐ – Thơ). 

Tiến hóa

Con người đã bay vào vũ trụ

Tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh

Chúng ta đã đi dưới đáy biển

Giải mã mọi sinh vật bí hiểm nhất

Trên Trái đất: Sự đảo chiều của lòng người
chưa bao giờ có thể đo được

Nước mắt tình thương ngày một khan hiếm

Con người đang tiến hóa tới: Vô cảm

Và nỗi đau: Nhảy múa dưới mọi hình hài!

Ký tự

Ký tự mang theo tôi

Gõ cửa những trang giấy
Sự thơm tho vồ lấy
Cố dựng một cái tên

Bạc trắng bao nhiêu đêm
Cuộc viễn chinh thảm bại
Ký tự khóc thương hại
Vẫy vùng quắt linh hồn

Nghĩa địa trang giấy chôn
Bao nhiêu là mộng ảo
Những kiếp người sầu não
Trinh trắng những cuồng điên

Ngôi mộ gió mọc lên
Vài bông hoa thơm ngát
Ký tự thi nhau hát
Nồng nàn thắp non sông!

PHẠM THANH PHƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Liên Lê
1 năm trước

Hay quá a ơi! Cho a 1 vote vì bài Tiến Hoá khá chân thực ak !

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Măng le gửi xuống…

Câu ấy có nhiều giai thoại, nhưng chắc chắn nó là những lời trao gửi của người xứ biển miền Trung, mà gần nhất là Bình Định, với những tộc người Tây Nguyên ở trên dãy Trường Sơn…

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát