Thơ dự thi của Phạm Thanh Phương

(VNBĐ – Thơ). 

Tiến hóa

Con người đã bay vào vũ trụ

Tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh

Chúng ta đã đi dưới đáy biển

Giải mã mọi sinh vật bí hiểm nhất

Trên Trái đất: Sự đảo chiều của lòng người
chưa bao giờ có thể đo được

Nước mắt tình thương ngày một khan hiếm

Con người đang tiến hóa tới: Vô cảm

Và nỗi đau: Nhảy múa dưới mọi hình hài!

Ký tự

Ký tự mang theo tôi

Gõ cửa những trang giấy
Sự thơm tho vồ lấy
Cố dựng một cái tên

Bạc trắng bao nhiêu đêm
Cuộc viễn chinh thảm bại
Ký tự khóc thương hại
Vẫy vùng quắt linh hồn

Nghĩa địa trang giấy chôn
Bao nhiêu là mộng ảo
Những kiếp người sầu não
Trinh trắng những cuồng điên

Ngôi mộ gió mọc lên
Vài bông hoa thơm ngát
Ký tự thi nhau hát
Nồng nàn thắp non sông!

PHẠM THANH PHƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Liên Lê
2 năm trước

Hay quá a ơi! Cho a 1 vote vì bài Tiến Hoá khá chân thực ak !

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh