Tiếng thơ trên mặt đất

(VNBĐ – Thơ). Trôi qua cánh đồng lúa
đàn bò gặm cỏ dưới bầu trời chớm gió
ngọn núi treo đám mây trắng như bông gòn
mùa hạ đã nhuộm nắng trên sông
con cò lép tìm mồi cúi lạy đất trời một điều gì không rõ.

Linh hồn tháng Tư trong tiếng chim khan
nghĩa trang dâng lên những vòm khói trắng
hương thơm dâng lên tưởng niệm
bươm bướm hóa vàng vào nắng.

Con cá niên nằm mơ hồ Thạch Khê
chuồn chuồn quần thảo trên đầu những ngọn cỏ đầy sương
em bé hái rau dớn nghỉ chân trên mỏm đá
đợi mẹ về sau một ngày gặt lúa.

Âm vang cồng chiêng
người còn ở ngoài nương, ngoài suối
hãy về làng đốt lửa
Đêm Bok Tới nghiêng nghiêng cần rượu.

Thế giới này bao la quá
cái chết, sự lụi tàn sẽ ám ảnh chúng ta
những vì sao trên bầu trời
vì đâu sáng mãi.

Tôi gối đầu lên ngực đại ngàn
nhận ra tất cả hiện diện và vắng mặt
mọc lên tiếng thơ trên mặt đất.

TRẦN QUỐC TOÀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.