Trạm tóc ước mơ

(VNGL – Văn học thiếu nhi).

Hôm nay là sinh nhật thứ mười ba của An Nhiên.

Mười ba – cái tuổi mà lẽ ra Nhiên đang đứng trước gương, thử chiếc váy mới mẹ mua, tết tóc đuôi sam và cười khúc khích với đám bạn thân về một cậu bạn bàn bên nào đó. Nhưng không, Nhiên đang ngồi bó gối trên giường bệnh, xung quanh là mùi cồn i-ốt, mùi thuốc sát trùng nồng nặc và tiếng máy tiêm truyền kêu “tít tít” đều đặn đến vô cảm.

Nhiên không dám nhìn vào chiếc gương nhỏ treo trên tường đối diện. Em nhớ lại buổi sáng mười ngày sau đợt truyền hóa chất đầu tiên. Khi ấy, Nhiên đang chải đầu. Em đưa lược lên, và khi kéo xuống, chiếc lược không còn đi qua những sợi tóc mềm mại nữa. Nó bị giữ lại bởi một mảng tóc rối. Nhiên bàng hoàng nhìn xuống lòng bàn tay, rồi nhìn xuống gối. Tóc rụng. Không phải vài sợi, mà là từng mảng. Cảm giác ấy kinh khủng hơn cả mũi kim chọc vào tủy sống. Với một cô bé đang lớn, mái tóc là… Khi những mảng tóc rơi xuống, Nhiên cảm thấy như chính sự sống của mình cũng đang rơi rụng theo. Em khóc thét lên, trùm chăn kín đầu, từ chối mọi ánh nhìn, kể cả của mẹ.

– Nhiên ơi, mẹ gọt táo cho con nhé?

Nhiên quay mặt vào tường, kéo chiếc mũ len sụp xuống tận lông mày. Cái đầu trọc lóc, trơn láng dưới lớp len khiến em cảm thấy mình là một sinh vật lạ lẫm, xấu xí.

– Con không ăn. Mẹ đừng nhìn con. Con xấu lắm.

Mẹ ngừng gọt. Một khoảng lặng bao trùm căn phòng bệnh chật chội. Nhiên biết mẹ đang khóc.

– Con ước được về nhà. Con ước tóc con mọc lại. Con ước được đi học… – Nhiên thầm thì trong đầu, nước mắt nóng hổi thấm ướt gối.

Cách đó vài dãy phố, Ngọc Lan đang ngồi trước bàn trang điểm. Ánh nắng rọi vào mái tóc đen nhánh, dài mượt mà, phủ xuống bờ vai gầy guộc của cô. Lan đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc, cảm nhận sự mát rượi, trơn mượt của từng sợi tơ. Đã bao lâu rồi nhỉ? Ký ức đưa cô quay về năm 2016. Khi ấy, Lan mới chỉ là một cô bé vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần lần thứ hai. Lần đầu tiên là khi cô mới 18 tháng tuổi. Và rồi căn bệnh quái ác tái phát. Những đợt hóa trị, xạ trị triền miên đã cướp đi của Lan tất cả sức lực và cả mái tóc mà cô nâng niu.

Lan nhớ cảm giác nhìn mình trong gương ngày ấy: Một cái đầu trọc, làn da xanh xao và đôi mắt to thâm quầng vì thiếu ngủ. Lúc đó, Lan từng nghĩ: “Liệu mình có còn cơ hội để tết tóc nữa không?”. Nhưng rồi phép màu hay đúng hơn là sự kiên cường đã chiến thắng. Lan sống. Và tóc Lan mọc lại dày hơn, đen hơn, khỏe khoắn hơn như một lời thách thức với số phận. Lan yêu mái tóc này hơn bất cứ thứ trang sức đắt tiền nào. Nó là huy chương của sự sinh tồn. Nó là minh chứng rằng: Sau mùa đông khắc nghiệt, cây cối vẫn sẽ nảy lộc đâm chồi.

Hôm nay, Lan có một cuộc hẹn quan trọng. Cô cột tóc gọn gàng, nhìn mình trong gương lần cuối và mỉm cười:

– Các em ấy cần mày hơn tao. Đi nhé, sứ giả của hy vọng.

– Con suy nghĩ kỹ chưa? Nuôi mấy năm mới được thế này…

Lan quay lại, ánh mắt sáng ngời:

– Mẹ ơi, con từng ở đó. Con hiểu cảm giác thèm một cái vuốt tóc đến thế nào. Tóc con cắt rồi sẽ dài lại. Nhưng nụ cười của các em thì không thể chờ đợi được. Hôm nay ở viện có “Trạm tóc ước mơ”, con muốn đến đó.

Tại bệnh viện, không khí tại khu vực tổ chức chương trình “Trạm tóc ước mơ” khác hẳn với sự ảm đạm thường ngày. Có bóng bay, có tiếng nhạc nhẹ nhàng, và đặc biệt là có sự hiện diện của chị Linh – người sáng lập dự án. Chị Linh, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát lên một nghị lực phi thường. Từng hai lần đối diện với ung thư, chị hiểu hơn ai hết cái giá của “vẻ đẹp” đối với người bệnh. Người ta nói “nhất dáng, nhì da, thứ ba mái tóc”, nhưng khi ung thư ập đến, nó tước đoạt tất cả theo thứ tự ngược lại. Mái tóc đi trước, lấy đi niềm vui sống và để lại nỗi buồn

Mẹ của An Nhiên, chị Hạnh, đứng thập thò ở cửa phòng sự kiện. Chị nhớ lại tối hôm qua, cô con gái thứ hai đang học lớp 4 của chị, bé Bông, đã nằng nặc đòi mẹ đưa đi cắt tóc.

– Mẹ ơi, chị Nhiên rụng tóc rồi. Chị ấy buồn lắm. Con muốn tặng tóc cho chị Nhiên, hoặc cho các bạn giống chị Nhiên.

Nhìn đứa con gái bé bỏng ngồi trên ghế cao, chân đung đưa, miệng cười tươi khi cô thợ cắt đi đuôi tóc dài, chị Hạnh đã không cầm được nước mắt.

– Chị Hạnh, đưa bé An Nhiên vào đi, đến giờ rồi. – Tiếng tình nguyện viên gọi làm chị giật mình.

Chị quay về phòng bệnh, thấy Nhiên vẫn trùm chăn.

– Nhiên ơi, dậy đi con. Mẹ có quà sinh nhật cho con này. Không phải bánh kem đâu. Ra đây với mẹ.

Phải thuyết phục mãi, Nhiên mới chịu lê bước ra khỏi giường. Em cúi gầm mặt, tay giữ chặt mép mũ len, sợ ai đó sẽ giật nó ra.

Căn phòng của “Trạm tóc ước mơ” ấm áp lạ thường. Có những chiếc ghế cắt tóc êm ái, những tấm gương sáng choang và những người thợ kéo đang mỉm cười hiền hậu. Ở ghế bên trái, Ngọc Lan đang ngồi. Cô nhìn thấy An Nhiên bước vào, một cô bé gầy gò với chiếc mũ len sụp kín mít, dáng đi rụt rè như con chim non sợ bão. Tim Lan thắt lại. Hình ảnh ấy sao mà giống cô của ngày xưa đến thế.

Tiếng kéo “xoẹt… xoẹt…” vang lên, từng lọn tóc đen nhánh, dài mượt của Lan rơi xuống tấm áo choàng. Lan nhìn những lọn tóc nằm trên sàn và thầm thì: “Bay đi nhé, hãy biến thành mây, che chở cho những thiên thần nhỏ kia”.

Cùng lúc đó, Linh cầm trên tay một bộ tóc giả được kết từ hàng ngàn sợi tóc thật của những người hiến tặng trước đó, được xử lý tỉ mỉ, mềm mượt và thơm tho.

– An Nhiên à, cô nghe nói hôm nay là sinh nhật con? – Chị Linh bước đến gần, giọng ấm áp.

Nhiên lí nhí:

– Dạ…

– Cô có một món quà đặc biệt. Nó không phải là tóc giả đâu con. Nó là bộ tóc tình yêu đấy. Con có muốn thử không?

Minh họa: A.I

Nhiên ngước mắt lên, nhìn bộ tóc trên tay Linh. Nó đen, mượt và có kiểu dáng rất hợp với khuôn mặt em. Nhiên rụt rè đưa tay tháo chiếc mũ len. Cái đầu trọc lóc lộ ra dưới ánh đèn nê ông. Mẹ Hạnh quay mặt đi, nén tiếng nấc. Linh nhẹ nhàng đội bộ tóc lên đầu Nhiên, chỉnh lại mái, vuốt lại đuôi tóc cho ôm vào khuôn mặt.

– Xong rồi. Con mở mắt ra đi.

An Nhiên từ từ mở mắt.

Trong gương là một cô bé xinh xắn với mái tóc đen nhánh, ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh. Mái tóc che đi sự xanh xao, che đi những vết tiêm truyền cả nỗi mặc cảm đè nặng suốt một tháng qua.

Nhiên đưa tay lên sờ. Mềm mượt quá. Cảm giác những sợi tóc luồn qua kẽ tay khiến em ngỡ như tóc mình vừa mọc lại chỉ sau một cái chớp mắt.

Nụ cười đầu tiên sau ba mươi ngày nhập viện nở trên môi An Nhiên, làm bừng sáng cả khuôn mặt nhợt nhạt.

– Mẹ ơi… Con… con có tóc rồi này.

Chị Hạnh lao đến ôm chầm lấy con.

– Đẹp lắm con ơi. Con gái mẹ đẹp lắm. Bộ tóc này rất hợp với con. Nhìn con cười, mẹ… mẹ hạnh phúc quá.

Ngọc Lan, lúc này đã hoàn thành việc hiến tóc, bước đến bên cạnh hai mẹ con với mái tóc ngắn ngang vai trẻ trung và năng động. Cô đặt tay lên vai An Nhiên:

– Chúc mừng sinh nhật em! Em biết không, ngày xưa chị cũng từng ngồi ở vị trí của em, cũng từng sợ hãi khi nhìn vào gương. Nhưng em xem, tóc chị đã mọc lại, và chị đã khỏe mạnh. Bộ tóc em đang đội chứa đựng sức mạnh của rất nhiều người mong em khỏe lại. Hãy chiến đấu nhé!

An Nhiên nhìn Lan, một cô bé xinh đẹp và rạng rỡ. Trong đôi mắt ngây thơ của cô bé mười ba tuổi, ngọn lửa hy vọng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

– Cháu cảm ơn cô, em cảm ơn chị ạ! Cháu… cháu xúc động quá. Cháu hứa sẽ cố gắng khỏe lại để về nhà với bố mẹ, đi học lại với các bạn.

Buổi lễ kết thúc trong những cái ôm thật chặt và những giọt nước mắt hạnh phúc. Hai mươi mốt bộ tóc đã tìm được chủ nhân. Sáu bạn nhỏ và mười lăm người lớn đã tìm lại được nụ cười đã mất.

Trong phòng bệnh, An Nhiên ngồi ngắm mình trong gương mãi không chán. Em không còn sợ chiếc gương nữa. Em lấy điện thoại, chụp một tấm ảnh selfie và gửi cho cô em gái lớp Bốn đang ở nhà: “Chị có tóc mới rồi nè Bông ơi! Chị sẽ mau khỏe để về tết tóc cho em nhé”.

Bà Hạnh nhìn con gái đang vui vẻ, lòng thầm cảm ơn những người xa lạ đã dệt nên phép màu này. Bà sờ lên mái tóc ngắn của mình, rồi nghĩ đến mái tóc của bé Bông ở nhà. Ba mẹ con bà, mỗi người một kiểu tóc, nhưng cùng chung một nhịp đập, cùng chung một dòng chảy yêu thương.

Những sợi tóc rơi xuống đất hôm nay, chính là để ngày mai, những nụ cười lại nở trên môi.

LINH CHÂU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hoa lá mừng xuân

Cành đào vừa chớm nụ
Gió ấm gọi xuân sang
Đánh thức hạt nắng vàng
Trong giọt sương lấp lánh

Nắng ngọt hiên nhà

Đã nghe nắng ngọt hiên nhà
Gió xuân qua ngõ đậm đà hương quê
Có miền hoa dại ven đê
Nở trong sương sớm đường về thênh thang.

Tết về

Tết về, hoa mai
Sao vàng Tổ quốc
Xòe ra năm cánh
Giữa trời tung bay!

Tháng Chạp

Những buổi chiều tháng Chạp, tôi hay đạp xe dọc con đường đi chợ, để gió lạnh phả vào mặt, để nghe tiếng người tấp nập mua sắm hòa lẫn vào tiếng xe cộ ồn ào…