Trước nhà tưởng niệm

(VNBĐ – Thơ). 

* Tác phẩm dự thi Cuộc thi sáng tác VHNT về đề tài “Cựu chiến binh tỉnh Bình Định trong thời kỳ đổi mới”

Cuộc đời các chị, các anh dừng ở tuổi đôi mươi
chỉ có họ tên, năm sinh, quê quán
nằm trên bia đá trong nhà tưởng niệm
ngay ngắn và nghiêm trang

nghiêm trang như những đoàn quân trước giờ ra trận
thiêng liêng nghe Tổ quốc gọi tên mình
những vòng lá ngụy trang rùng rùng di chuyển
tiến về phía có quân thù…

giây phút ấy, Tổ quốc là trên hết
sức mạnh hợp thành
bùng nổ – vinh quang

thầm đọc tên tuổi các chị, các anh,
trên bia nhà tưởng niệm
những linh hồn luôn cùng đồng đội
chưa từng mơ những biệt phủ cao sang
chưa từng xe hơi bóng loáng
chưa từng những bữa tiệc linh đình
có người chưa một lần nắm tay bạn gái

chỉ mơ về một bữa cơm ngon…

tất cả
đã lùi xa – tất cả,
duy tên tuổi vẫn tươi nguyên – ngay ngắn – thẳng hàng

những ngày lễ, Tết… người người đến viếng
những vòng hoa rực rỡ – hương thơm
khói hương nghi ngút, lời cầu khấn
làm sao ai biết được lòng ai?

ôi! Những linh hồn các chị, các anh
xin thanh thản như tuổi hai mươi từng thanh thản
vì đất nước này bình yên
vì những người dân hiền lành chất phác…

HOÀNG BẢO LINH

(Văn nghệ Bình Định số 107 tháng 3.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…