Từ trong huyền sử

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Sinh ra từ sự tích mẹ trăm con
lịch sử là máu và nước mắt
không thôi mơ ước về bình yên no ấm

câu chuyện nước Việt nghìn đời chảy trong huyết quản mỗi con dân.

Đêm đêm gió thổi rát nỗi nhớ đất liền
người lính thức
chênh chao sóng
mênh mông gió
ta muôn đời gìn giữ đảo xa
phó thác mình dưới nắng mưa dông bão

hải phận này còn in bóng ngư dân.

Con cá rô lội đồng lũ đớp giọt mưa đầu mùa
bà mẹ ngồi bến sông nhìn cá ròng ròng đỏ mắt chiều mây
tháng Mười, con trăng không còn tỏ ngõ làng

khói trầm hương đốt giấc mơ nhà sư mắt buồn dưới mái hiên cũ nát.

Dãy Trường Sơn người lính già đi tìm đồng đội
hồn lính trận đêm neo tiếng cuốc kêu mé bìa rừng
mùa đông ở đây còn nguyên những cơn mưa lạnh
đóa hoa lan nở thầm lặng trong cái bóng khổng lồ của rừng cây
người mẹ già thắp nhang cho con
nghe hồn nước vọng từng tiếng mưa rừng gội cơn đau trong bùn đất

xương cốt có còn vẹn nguyên.

Ống tre thổi hồn nước Văn Lang bữa cơm
từ lửa rạ rơm huyền sử
giống Rồng Tiên còn dấu tích trên mặt trống đồng

bao đời còn ngân vang tiếng vọng…

TRẦN QUỐC TOÀN 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…