Thơ

Khúc Trịnh

Một mai ta về miền của nhớ
Phập phồng bờ ngực trăng khuya
Vườn xưa tiếng gì buồn rất khẽ
Môi thơ lưu lạc môi chờ…

Nhớ quê nhà

Vời vợi quá
Nên chiều xanh dáng núi
Những con đường
Hút tắp lá vàng bay

Tình thơ Quy Nhơn

Quy Nhơn, chiều mưa đường Xuân Diệu
Quán cà phê Trịnh Công Sơn nhộn nhịp một anh ngồi
Mấy lượt đi ngang cổng trường Sư phạm
Áo trắng xưa tha thướt dáng một người.

Sương hương bay

Hoa cải vàng bay bay trên sông
Dòng sông im mơ mơ cánh đồng
Cánh đồng thơm như tóc
Nồng nàn như tóc

Nghe tiếng gà trưa

Nghe tiếng gà gáy trưa
sợi tơ nối hai bờ hư thực
lòng bồi hồi không sao chợp mắt
vẳng câu ru hời dìu dặt tự ngày xưa

Cô liêu

Khu vườn ta rất cô liêu
Bỗng nghe em gọi theo chiều nhện giăng

Hương

Chẳng có gì thắm mãi với thời gian
Ước làm hương nối thêm mùa hoa trước

Tán cây

Chợt thấy hồn mình tựa tán cây
Yêu thương tứ phía cứ dâng đầy

Nghe ở Nà Nưa(*)

Ở đâu gió reo cười ào ạt
ở đây tôi nghe gió thở bồi hồi
gió như ngừng trôi

Nhớ Quy Nhơn

Đã lâu rồi, chưa về lại Quy Nhơn
Tắm biển Phương Mai, thăm mộ Hàn Mặc Tử
Thăm trường xưa, thăm thầy, bạn cũ
Tìm lại tuổi học trò – ký ức thân thương

Hội ngộ trên quê hương

Đất quê một chiều hội ngộ
Tóc sương pha câu hát cứ ngập lòng
Phòng ốc thanh tân cứ nồng nàn hương cổ

Mẹ

Mẹ ở Thiết Tràng
Mẹ đội gian nan
Quá giang Thị Lựa
Cùng cha cơ hàn.

Những lát cắt thời gian

Người đàn bà mắt đẹp nhìn biển
xuyên buốt,
cả hiện thực như dòng sữa ngầm ngậm trong bể gió

Khúc Trịnh

Một mai ta về miền của nhớ
Phập phồng bờ ngực trăng khuya
Vườn xưa tiếng gì buồn rất khẽ
Môi thơ lưu lạc môi chờ…

Nhớ quê nhà

Vời vợi quá
Nên chiều xanh dáng núi
Những con đường
Hút tắp lá vàng bay

Tình thơ Quy Nhơn

Quy Nhơn, chiều mưa đường Xuân Diệu
Quán cà phê Trịnh Công Sơn nhộn nhịp một anh ngồi
Mấy lượt đi ngang cổng trường Sư phạm
Áo trắng xưa tha thướt dáng một người.

Sương hương bay

Hoa cải vàng bay bay trên sông
Dòng sông im mơ mơ cánh đồng
Cánh đồng thơm như tóc
Nồng nàn như tóc

Nghe tiếng gà trưa

Nghe tiếng gà gáy trưa
sợi tơ nối hai bờ hư thực
lòng bồi hồi không sao chợp mắt
vẳng câu ru hời dìu dặt tự ngày xưa

Cô liêu

Khu vườn ta rất cô liêu
Bỗng nghe em gọi theo chiều nhện giăng

Hương

Chẳng có gì thắm mãi với thời gian
Ước làm hương nối thêm mùa hoa trước

Tán cây

Chợt thấy hồn mình tựa tán cây
Yêu thương tứ phía cứ dâng đầy

Nghe ở Nà Nưa(*)

Ở đâu gió reo cười ào ạt
ở đây tôi nghe gió thở bồi hồi
gió như ngừng trôi

Nhớ Quy Nhơn

Đã lâu rồi, chưa về lại Quy Nhơn
Tắm biển Phương Mai, thăm mộ Hàn Mặc Tử
Thăm trường xưa, thăm thầy, bạn cũ
Tìm lại tuổi học trò – ký ức thân thương

Hội ngộ trên quê hương

Đất quê một chiều hội ngộ
Tóc sương pha câu hát cứ ngập lòng
Phòng ốc thanh tân cứ nồng nàn hương cổ

Mẹ

Mẹ ở Thiết Tràng
Mẹ đội gian nan
Quá giang Thị Lựa
Cùng cha cơ hàn.

Những lát cắt thời gian

Người đàn bà mắt đẹp nhìn biển
xuyên buốt,
cả hiện thực như dòng sữa ngầm ngậm trong bể gió