Thơ

Bài thơ bên giếng quê

Khi tôi yêu lục bát rời con ngõ
Giếng làng rêu lóa ánh phồn hoa
Hạt lúa nhỏ phơi trong mùa chướng gió
Bụi trăng ngà trổ nhánh sương non

Vẫn nắng ngoài phiên mơ

Đang phía nào sớm trưa hay chiều vắng
Buồn không thật mà lòng như suối cạn
Nghe tiếng côn trùng lăn ra ngoài cõi
Lại thấy con mèo trốn vắng ngủ mê

Những sớm mai

Những buổi sáng thành phố
Người người tuôn ra từ nhà nhà cao/thấp
Nắng chói chang mưa dầm dề
Ngước mắt nhìn trời cầu nguyện
Người người như bầy kiến, đàn ong trong cuộc mưu sinh

Cho một ngày

Trưa nắng rũ
Tối cài khuy sương
Khuya quờ chăn mỏng
Một ngày bốn mùa qua

Giờ cây đứng khát

Rão ngày xe đạp cũ
Nao nao mắt nồng
Giỏ xe đèo thêm cún con
Reo xanh từng đốm lá

Dịu dàng em

Khi hoa hồng xuống đường
Mở mắt ra là nghe hương tràn ngập phố

Tự vấn

Người đi mái đẩy chèo đưa
Gió vây. Thuyền lách. Lưới thưa. Ngược chèo
Người về bến cũ buông neo

Chiều cuối năm về bên mẹ

Chiều cuối năm tôi về bên mẹ
Chạy lon ton như trẻ lên mười
Khoe áo mới rộn tiếng cười tuổi nhỏ
Bếp nhà quê hong sợi khói lên trời.

Gõ cửa

Trời bốc lên hơi sương màu da non
những bàn chân bé bỏng của buổi dậy thì 
vừa rời khỏi bậc cửa
len lỏi qua lối vườn
để tìm tiếng gió thở bằng mùi cỏ non.

Chiều Ba mươi

Những bước sóng mùa xuân hình sin nhạt nhòa dưới bàn chân
Cụm mây lững lờ trôi quá nửa
Câu hát chiều nay còn nằm trên bản thảo
Ráng chiều đợi trong đáy mắt
Tìm về chốn cũ xa xăm

Nụ trăng

Dưới trăng mười sáu
Nở đóa môi hiền
Em cười chi đó?
Một nụ hồn nhiên.

Tận cùng yêu

Một tình yêu kỳ lạ nhất trên đời
Chỉ ánh sáng và hương thơm hòa quyện
Không sở hữu, không hình, không tiếng
Chỉ niềm tin vào khoảng lặng mơ hồ

Hồi âm

Em cũng không biết mình là ai nữa
sao mời anh gõ cửa
cuộc đời em?

Bài thơ bên giếng quê

Khi tôi yêu lục bát rời con ngõ
Giếng làng rêu lóa ánh phồn hoa
Hạt lúa nhỏ phơi trong mùa chướng gió
Bụi trăng ngà trổ nhánh sương non

Vẫn nắng ngoài phiên mơ

Đang phía nào sớm trưa hay chiều vắng
Buồn không thật mà lòng như suối cạn
Nghe tiếng côn trùng lăn ra ngoài cõi
Lại thấy con mèo trốn vắng ngủ mê

Những sớm mai

Những buổi sáng thành phố
Người người tuôn ra từ nhà nhà cao/thấp
Nắng chói chang mưa dầm dề
Ngước mắt nhìn trời cầu nguyện
Người người như bầy kiến, đàn ong trong cuộc mưu sinh

Cho một ngày

Trưa nắng rũ
Tối cài khuy sương
Khuya quờ chăn mỏng
Một ngày bốn mùa qua

Giờ cây đứng khát

Rão ngày xe đạp cũ
Nao nao mắt nồng
Giỏ xe đèo thêm cún con
Reo xanh từng đốm lá

Dịu dàng em

Khi hoa hồng xuống đường
Mở mắt ra là nghe hương tràn ngập phố

Tự vấn

Người đi mái đẩy chèo đưa
Gió vây. Thuyền lách. Lưới thưa. Ngược chèo
Người về bến cũ buông neo

Chiều cuối năm về bên mẹ

Chiều cuối năm tôi về bên mẹ
Chạy lon ton như trẻ lên mười
Khoe áo mới rộn tiếng cười tuổi nhỏ
Bếp nhà quê hong sợi khói lên trời.

Gõ cửa

Trời bốc lên hơi sương màu da non
những bàn chân bé bỏng của buổi dậy thì 
vừa rời khỏi bậc cửa
len lỏi qua lối vườn
để tìm tiếng gió thở bằng mùi cỏ non.

Chiều Ba mươi

Những bước sóng mùa xuân hình sin nhạt nhòa dưới bàn chân
Cụm mây lững lờ trôi quá nửa
Câu hát chiều nay còn nằm trên bản thảo
Ráng chiều đợi trong đáy mắt
Tìm về chốn cũ xa xăm

Nụ trăng

Dưới trăng mười sáu
Nở đóa môi hiền
Em cười chi đó?
Một nụ hồn nhiên.

Tận cùng yêu

Một tình yêu kỳ lạ nhất trên đời
Chỉ ánh sáng và hương thơm hòa quyện
Không sở hữu, không hình, không tiếng
Chỉ niềm tin vào khoảng lặng mơ hồ

Hồi âm

Em cũng không biết mình là ai nữa
sao mời anh gõ cửa
cuộc đời em?