(VNGL – Thơ).
Quên gấp lại giấc mơ, tôi mở cửa bước ra
Thành phố cũng vừa tỉnh giấc
Những đôi chân chắc còn đang ngủ kỹ
Để lá tiên tri trên những bước của ngày.
Một cô bé đạp xe qua đây
Thế mà mình quên gọi tên ký ức,
Cũng vẫn cà phê đen và báo mới
Rồi ta già đi trong những sáng tươi non.
Thức dậy nơi xa, ước đó là nhà
Ta phải khác, nơi chân trời thật khác,
Sao cứ phải vờ đi qua những ngã ba
Rẽ ở lối lơ mơ nào chẳng lạc.
BÙI VIỆT PHƯƠNG

