Tiếng hót con chim nhỏ

(VNGL – Thơ).

Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi
Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại
Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì
Những đôi mắt đỏ, những cái mồm nhuồm nhoàng trơn mỡ và cả những dạ dày lênh láng rượu bia

Làm sao tôi dám – không nắm chặt tay mình.

Nhưng rồi nắm chặt tay
Phố thì đông, người thì chật – những thể xác vật vờ – đi – một mình, vốn sẵn sàng nuốt chửng nếu tình cờ va vào nhau
Tôi cũng là một cái xác vật vờ
Làm sao nghe thấy tiếng tim bé nhỏ của em
Cứ vài bước chân – phải xòe bàn tay ra ngó
Con chim trắng bé nhỏ, không ngừng múa trong lòng tay tôi
Cacbon – khí độc, nước thải đã nuốt chửng tiếng hót trong veo của em rồi phải không
Hay flo, amip, ecoli… đã gặm dần tôi
Vì vậy mà tôi không còn nghe thấy tiếng ho khe khẽ của em nữa, con chim nhỏ
Vậy mà em vẫn cứ múa
Em đã đổi giọng hát của mình cho ai vậy chú chim nhỏ bé
Biển sâu? Nàng tiên cá, phù thủy, chiến tranh?
Ai đã tước đi tiếng khóc thút thít trong mơ của tôi
Em định múa đến bao giờ chim nhỏ

Đến ngày tôi tìm lại được giọng hót của em sao?

TRẦN LÊ SƠN Ý

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh