Tiếng hót con chim nhỏ

(VNGL – Thơ).

Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi
Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại
Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì
Những đôi mắt đỏ, những cái mồm nhuồm nhoàng trơn mỡ và cả những dạ dày lênh láng rượu bia

Làm sao tôi dám – không nắm chặt tay mình.

Nhưng rồi nắm chặt tay
Phố thì đông, người thì chật – những thể xác vật vờ – đi – một mình, vốn sẵn sàng nuốt chửng nếu tình cờ va vào nhau
Tôi cũng là một cái xác vật vờ
Làm sao nghe thấy tiếng tim bé nhỏ của em
Cứ vài bước chân – phải xòe bàn tay ra ngó
Con chim trắng bé nhỏ, không ngừng múa trong lòng tay tôi
Cacbon – khí độc, nước thải đã nuốt chửng tiếng hót trong veo của em rồi phải không
Hay flo, amip, ecoli… đã gặm dần tôi
Vì vậy mà tôi không còn nghe thấy tiếng ho khe khẽ của em nữa, con chim nhỏ
Vậy mà em vẫn cứ múa
Em đã đổi giọng hát của mình cho ai vậy chú chim nhỏ bé
Biển sâu? Nàng tiên cá, phù thủy, chiến tranh?
Ai đã tước đi tiếng khóc thút thít trong mơ của tôi
Em định múa đến bao giờ chim nhỏ

Đến ngày tôi tìm lại được giọng hót của em sao?

TRẦN LÊ SƠN Ý

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất