(VNGL – Thơ).
em đứng trước cánh cửa mùa hè
cửa gỗ, với những đường vân cũ sờn
nghe nói người ta sắp phá bỏ nó đi
ngay lúc này, nếu em đưa tay gõ
đáp lại là tiếng vang rỗng không
ai từng ở
bàn tay nào từng đun ấm bữa cơm
khi rời đi
đôi mắt nào nấn ná nơi cánh cửa
nghe nhành đau trổ trên tháng ngày
ánh sáng trượt rìa mây
chiếu bóng hoa lên cánh cửa
xuyên bức tường câm
hoa nhắc về mùa hè chưa từng thôi rực rỡ
cho đến khi bị chặt đi, nó vẫn ở đó
nở đến những bông cuối cùng
mình đi thôi, em nói
sau lưng chúng tôi
từng ô cửa đêm lần lượt mở ra
rơi xuống niềm lặng im sau chót.
DUYÊN AN