Thơ

Quả mít

trước quả mít xin nói giùm một tiếng
anh tính yêu hay ăn?

Dao động sóng

đuổi theo tôi những giấc mơ buồn
hiện lên gương mặt mẹ già khuất bóng
đêm lo âu ầm ì biển động
thương yêu ơi tan biến về đâu

Vẻ đẹp Chăm

Em là cô gái Chăm
Bước ra từ tháp Đôi
Em mang hương trời hương đất
Ủ trong tháp cổ bao đời làm anh say như mật

Trước nhà tưởng niệm

Cuộc đời các chị, các anh dừng ở tuổi đôi mươi
chỉ có họ tên, năm sinh, quê quán
nằm trên bia đá trong nhà tưởng niệm
ngay ngắn và nghiêm trang

Cha tôi

Một vùng nghi ngút khói hương
Cha tôi ngồi dưới từ đường trầm ngâm
Giã từ chinh chiến bao năm
Về quê với nghiệp nông dân của làng.

Tản mạn đầu xuân

Nâng nhành mai trắng trên tay
Nghe xuân bừng dậy ngất ngây say lòng
Hương xuân ngào ngạt bên song
Tình xuân ấm nỗi chờ mong lạnh lùng!

Giáp xuân

Rây phùn hoa cỏ dầm mưa
Thắm xanh chút nữa cho vừa kịp xuân
Nghỉ tay cấy dặm nâu bùn
Mẹ ta tỉ mẩn ủ thuần vại dưa.

Bước đường đầu tiên

Bao lần thức đón giao thừa
bao lần khai bút mà chưa nên lời
từng lang thang giữa cuộc đời
nhiều khi rót rượu tự mời để say

Hiển ngôn của tóc

Có thể chết một lần trở thành vĩnh cửu/ giây phút vĩnh hằng của khoảnh khắc nhìn thấy nhau

Nhớ về thăm nội nghe con

Nhớ về thăm nội nghe con
Ruột rà nắm đất bên vườn buồn hiu
Vía hồn còn mất nơi đâu
Mà nghe hình bóng nặng sâu bên lòng!

Thèm chút nắng mai

Cái nắng đầu ngày từ phía đằng đông
Sao anh lại thèm đến lạ
Cái nắng hồn nhiên an lành cho tất cả

Bâng khuâng mùa xuân

Hoa cỏ khoe sắc biếc
Lộc thắm tình An Nhơn
Tháng Giêng về thao thiết
Mai, đào rực cô thôn…

Nghiêng

Nghiêng soi vào dòng suối
bông hoa rừng đẹp thêm
nghiêng cành trong nắng sớm
nụ hồng càng hiển duyên

Quả mít

trước quả mít xin nói giùm một tiếng
anh tính yêu hay ăn?

Dao động sóng

đuổi theo tôi những giấc mơ buồn
hiện lên gương mặt mẹ già khuất bóng
đêm lo âu ầm ì biển động
thương yêu ơi tan biến về đâu

Vẻ đẹp Chăm

Em là cô gái Chăm
Bước ra từ tháp Đôi
Em mang hương trời hương đất
Ủ trong tháp cổ bao đời làm anh say như mật

Trước nhà tưởng niệm

Cuộc đời các chị, các anh dừng ở tuổi đôi mươi
chỉ có họ tên, năm sinh, quê quán
nằm trên bia đá trong nhà tưởng niệm
ngay ngắn và nghiêm trang

Cha tôi

Một vùng nghi ngút khói hương
Cha tôi ngồi dưới từ đường trầm ngâm
Giã từ chinh chiến bao năm
Về quê với nghiệp nông dân của làng.

Tản mạn đầu xuân

Nâng nhành mai trắng trên tay
Nghe xuân bừng dậy ngất ngây say lòng
Hương xuân ngào ngạt bên song
Tình xuân ấm nỗi chờ mong lạnh lùng!

Giáp xuân

Rây phùn hoa cỏ dầm mưa
Thắm xanh chút nữa cho vừa kịp xuân
Nghỉ tay cấy dặm nâu bùn
Mẹ ta tỉ mẩn ủ thuần vại dưa.

Bước đường đầu tiên

Bao lần thức đón giao thừa
bao lần khai bút mà chưa nên lời
từng lang thang giữa cuộc đời
nhiều khi rót rượu tự mời để say

Hiển ngôn của tóc

Có thể chết một lần trở thành vĩnh cửu/ giây phút vĩnh hằng của khoảnh khắc nhìn thấy nhau

Nhớ về thăm nội nghe con

Nhớ về thăm nội nghe con
Ruột rà nắm đất bên vườn buồn hiu
Vía hồn còn mất nơi đâu
Mà nghe hình bóng nặng sâu bên lòng!

Thèm chút nắng mai

Cái nắng đầu ngày từ phía đằng đông
Sao anh lại thèm đến lạ
Cái nắng hồn nhiên an lành cho tất cả

Bâng khuâng mùa xuân

Hoa cỏ khoe sắc biếc
Lộc thắm tình An Nhơn
Tháng Giêng về thao thiết
Mai, đào rực cô thôn…

Nghiêng

Nghiêng soi vào dòng suối
bông hoa rừng đẹp thêm
nghiêng cành trong nắng sớm
nụ hồng càng hiển duyên