(VNGL – Thơ).
Tin chi sắc màu
Rồi thời gian sẽ phai
Và cuối cùng: trắng
Lấm màu khéo mộng mất thôi
Nôn nao cơn gió bên đồi truân chuyên
Đang phía nào sớm trưa hay chiều vắng
Buồn không thật mà lòng như suối cạn
Nghe tiếng côn trùng lăn ra ngoài cõi
Lại thấy con mèo trốn vắng ngủ mê
Thức hay khéo mộng cũng oan
Cũng như chiếc bóng vỡ loang giấc chiều
Cúi mình vớt mộng cao siêu
Ngẩng lên đã thấy xanh rêu hư huyền
Ai đem sương khói buộc duyên
Nghe em rã mộng mà phiền trăm năm.
NHỤY NGUYÊN