Vẫn nắng ngoài phiên mơ

(VNGL – Thơ).

Tin chi sắc màu
Rồi thời gian sẽ phai
Và cuối cùng: trắng

Lấm màu khéo mộng mất thôi
Nôn nao cơn gió bên đồi truân chuyên
Đang phía nào sớm trưa hay chiều vắng
Buồn không thật mà lòng như suối cạn
Nghe tiếng côn trùng lăn ra ngoài cõi
Lại thấy con mèo trốn vắng ngủ mê

Thức hay khéo mộng cũng oan
Cũng như chiếc bóng vỡ loang giấc chiều
Cúi mình vớt mộng cao siêu
Ngẩng lên đã thấy xanh rêu hư huyền
Ai đem sương khói buộc duyên
Nghe em rã mộng mà phiền trăm năm.

NHỤY NGUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Viết trên dòng Pô Cô

Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ

Lưng cha

Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất

Không dấu vết

Những ý tưởng biến mất
Không dấu vết
Tôi đi tìm lại những giọt mưa

Cầm tay bể cạn

Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn