(VNGL – Thơ).
Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế
ngày treo nắng tỉa sợi buồn cong rướn lên cơn loạn thần
giấc mơ nhảy ra khỏi mớ ngủ quặt quẹo và rơi xuống rãnh đêm hoại tử
cũng là lúc đàn sói nuốt chửng tiếng tru của mình
chúng lặng lẽ nhai trăng
loang lổ màu hoang tưởng…
Điều gì trốn sau sự thật mang mùi ẩm mốc?
đơn sắc nào nhấc ta ra khỏi cõi tựu hình?
Vũng quên đã len xanh
thủy táng ký ức
biển xếp từng thế kỷ chồng lên nhau
thời gian xoăn mép
loài thủy tộc vĩnh viễn không nhớ nổi tên đồng loại
sau lãng quên là màu gì?
Chỉ còn sự im lặng trườn sang con sóng cụt đuôi trầm cảm
ảo tưởng nghẽn trong chiếc bóng vẹo vọ
ánh sáng siêu thực đã hỏa thiêu gốc tích biếm họa
sắc màu nào tự cứu rỗi bằng bản ngã tiêu vong
chấm xóa nào sẽ giải thoát sự tự do lõa thể?
chẳng có màu hoa nào đẹp bằng màu tro của chính nó
giữa tụng ca và lụi tàn…
Ngắt ngọn tiếng thở dài hỗn độn
cắm vào tĩnh mạch rong rêu…
vốc bình yên rửa gương mặt cũ mòn
màu quên không vẽ nổi trí nhớ đang hôn mê
đành vục trần bàn tay buốt nhức vào khoảng trống tìm mình
ta lấy mình… vẽ ai?
DIỆU LINH