Về thăm quê cũ

(VNBĐ – Thơ). 

Tàn mùa hạ phượng hồng rơi lặng lẽ
Cánh diều bay thời thơ ấu bay theo
Sợi tóc bạc bên kia đồi nắng xế
Ngẩn ngơ tìm thuở ấy mắt trong veo

Bè bạn cũ bao nhiêu năm xa xứ
Ngày trở về nhiều đứa đã xa xăm
Bên ly rượu chuyện vui buồn, lành dữ
Cứ ùa về như thể tự trăm năm

Ngày gặp lại em đã là thiếu phụ
Chuyện ngày xưa đành phong kín trong lòng
Áo học trò, trường xưa, vuông sân cũ
Thoáng ngậm ngùi ai hát sáo sang sông

Con nước cũ bờ tre nghiêng bóng đổ
Về lại đây nghe quê quán tự tình
Câu lục bát mẹ suốt đời lao khổ
Điệu Bài chòi cha trăn trở thâu đêm

Tôi nhớ mãi những ân tình sâu nặng
Làng quê nghèo mùa lũ nước lên nhanh
Tôi còn nhớ giọng ai hò rất lẳng
Nghe mượt mà đêm hội ánh trăng thanh.

MẠC TƯỜNG

(Văn nghệ Bình Định số 103 tháng 11.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh