Viết trên dòng Pô Cô

(VNGL – Thơ).

“Đôi bờ cây xanh biếc” 

Cây gỗ nhờ Yàng đổ xuống lành yên
bóng ngả tay người thành vết đẽo
nong lòng thuyền lửa đốt

xoãi bờ Sao xanh(1)

Puih San ơi chiều nay(2)
mây trắng hơn ngày đưa súng, gạo
vết đạn qua sông còn xanh viền mắt

Pô Cô bao kẻ thức chờ

Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ

như người lính vào đêm giữ cho mình lối cỏ

Bến đò nằm nghe tiếng máy
người qua như gió lòng thung
sông còn chảy mà đục, rìu tháo cán

Già ơi thuyền đã theo mình…

Hoàng hôn bỏng giấc hẹn dòng trăng
biên cương câu gọi đò vọng thẳm
cát chống sào ngõ đợi

mũi thuyền thức nỗi Sao xanh.

LỮ HỒNG
(1) Sao xanh: Cây gỗ quý, dùng đẽo thuyền độc mộc. 
(2) Puih San: Tên thật của anh hùng A Sanh.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng cha

Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất

Không dấu vết

Những ý tưởng biến mất
Không dấu vết
Tôi đi tìm lại những giọt mưa

Cầm tay bể cạn

Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn

Bài thơ bên giếng quê

Khi tôi yêu lục bát rời con ngõ
Giếng làng rêu lóa ánh phồn hoa
Hạt lúa nhỏ phơi trong mùa chướng gió
Bụi trăng ngà trổ nhánh sương non