Về Phù Cát

(VNBĐ – Thơ).  Anh có về Phù Cát với em không?
Về với ruộng đồng dập dờn sóng lúa
Về với con kênh êm mềm dải lụa
Với cánh cò điểm trắng đồng xanh

Về Phù Cát quê mình nhé anh
Hương ổi sẻ thơm lừng vách núi
Nàng Tô Thị bồng con đứng đợi
Ngàn năm sau mỏi mắt chờ chồng

Anh nhớ về chứ đừng để em trông
Tiếng gà ban trưa hồn quê da diết lắm
Điệu Bài chòi hò lơ nghe sâu thẳm
Nghĩa ân tình chan chứa đến mà thương

Về để rộn ràng với lễ hội cá Ông
Vị quê hương mắm cua đồng bún rạm
Gạo Đồng Văn còn thơm mùi cám
Ấm áp hiền hòa, những đứa con xa

Về miền tịnh nghe chuông chùa ngân nga
Lần chuỗi hạt, nghe kinh sám hối
Tâm thức vọng về ăn năn sớm tối
Ca dao quê nhà, nghĩa mẹ công cha

Mình cùng nhau về Phù Cát anh nha
Ngược xuống Đề Gi ngắm trời và biển
Sóng vờn chân mây thuyền xa ẩn hiện
Đẹp lắm quê mình, Phù Cát thân yêu.

PHAN PHƯƠNG LOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng