Sóng Côn giang

(VNBĐ – Thơ). Tiếng chim bông lau đói mùa khất thực mang theo làn mưa du mục mầm thai ủ giấc mơ làng mù sương sóng cát giấu một miền trăng quê xứ nhọc nhằn

Dấu chân nào cũng có thể là dấu đời mặc niệm những dở dang. Làm sao có thể định cư một cơn gió bâng quơ qua thời lăn lóc tôi… ở đâu… cõi nhớ…

Giọt mưa chiều cổ tích tạm cư nơi tiếng chim mồ côi thiêm thiếp giấc mơ gì giữa từ bi núi, từ bi sông…và miền nắng gió bông lau vô ưu sóng…

Mẹ nhớ thằng cu như nhớ tiếng sấm lạc nguồn rong chơi quanh những triền đời hoa dại và những mùa bướm trắng bay hoang bỏ quên những xưa buồn chang chang bóng núi…

Mẹ thường tắm tuổi xuân non bên bờ sóng Côn Giang, thả vào đêm thiếu phụ từng tiếng thở dài thoang thoảng mùi trăng và trầm hương nước mắt…

LÊ ÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên