Sóng Côn giang

(VNBĐ – Thơ). Tiếng chim bông lau đói mùa khất thực mang theo làn mưa du mục mầm thai ủ giấc mơ làng mù sương sóng cát giấu một miền trăng quê xứ nhọc nhằn

Dấu chân nào cũng có thể là dấu đời mặc niệm những dở dang. Làm sao có thể định cư một cơn gió bâng quơ qua thời lăn lóc tôi… ở đâu… cõi nhớ…

Giọt mưa chiều cổ tích tạm cư nơi tiếng chim mồ côi thiêm thiếp giấc mơ gì giữa từ bi núi, từ bi sông…và miền nắng gió bông lau vô ưu sóng…

Mẹ nhớ thằng cu như nhớ tiếng sấm lạc nguồn rong chơi quanh những triền đời hoa dại và những mùa bướm trắng bay hoang bỏ quên những xưa buồn chang chang bóng núi…

Mẹ thường tắm tuổi xuân non bên bờ sóng Côn Giang, thả vào đêm thiếu phụ từng tiếng thở dài thoang thoảng mùi trăng và trầm hương nước mắt…

LÊ ÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…