Sóng Côn giang

(VNBĐ – Thơ). Tiếng chim bông lau đói mùa khất thực mang theo làn mưa du mục mầm thai ủ giấc mơ làng mù sương sóng cát giấu một miền trăng quê xứ nhọc nhằn

Dấu chân nào cũng có thể là dấu đời mặc niệm những dở dang. Làm sao có thể định cư một cơn gió bâng quơ qua thời lăn lóc tôi… ở đâu… cõi nhớ…

Giọt mưa chiều cổ tích tạm cư nơi tiếng chim mồ côi thiêm thiếp giấc mơ gì giữa từ bi núi, từ bi sông…và miền nắng gió bông lau vô ưu sóng…

Mẹ nhớ thằng cu như nhớ tiếng sấm lạc nguồn rong chơi quanh những triền đời hoa dại và những mùa bướm trắng bay hoang bỏ quên những xưa buồn chang chang bóng núi…

Mẹ thường tắm tuổi xuân non bên bờ sóng Côn Giang, thả vào đêm thiếu phụ từng tiếng thở dài thoang thoảng mùi trăng và trầm hương nước mắt…

LÊ ÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hiện tượng thời tiết

Ở bất cứ nơi nào em cũng nghe thấy tiếng mưa
Bất cứ thời khắc nào của ngày – đêm và những khi giật mình giữa một giấc ngủ
Em cũng thấy mái tóc mình sũng ướt

Tiếng hót con chim nhỏ

Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi
Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại
Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì

Sử quân tử

Những bức tường xám nắng gió đổ xuống mỗi ngày
Thật cảm ơn, bầy chim sẻ làm tổ, đẻ trứng, nở những đứa con nhỏ
Nhưng đôi lúc chúng thốt lên:
“Thế giới thật cô độc, tồi tệ!”, là khi bầy rắn đến
Rồi chúng quên ngay và vui đùa