Dội giữa đốt đêm

(VNBĐ – Văn trẻ).

Mẹ tuốt vàng trăng
rắc vụn mùa khô cánh đồng
nước đáy núi cạn rồi
người réo rắt trong dịu im những dấu chân đan ngược

Chòm sao kéo mắt ngước xa
đăm đăm khoảng trời thắt tròn mây trắng
khói loi thoi vòng ảo
bóng mờ lòng đêm lặn lội
chiến trường lần tìm
nghẹn nấc hơi thở lời ru

Trước bao nhiêu ngọn lúa khom rom
gặt rát đỏ gánh về trưa liếp cửa
mẹ bẵng lần buộc tóc
ngang tai cọ rầm rì

Thương đời mình vợi mềm năm tháng
tóc dài phủ rêu phiến đá
hồn ruột rà rụng giữa bàn tay
màu cỏ dầu mờ
ẩn quanh đây.

NGUYÊN NHƯ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.