Thơ dự thi của Phạm Thanh Phương

(VNBĐ – Thơ). 

Tiến hóa

Con người đã bay vào vũ trụ

Tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh

Chúng ta đã đi dưới đáy biển

Giải mã mọi sinh vật bí hiểm nhất

Trên Trái đất: Sự đảo chiều của lòng người
chưa bao giờ có thể đo được

Nước mắt tình thương ngày một khan hiếm

Con người đang tiến hóa tới: Vô cảm

Và nỗi đau: Nhảy múa dưới mọi hình hài!

Ký tự

Ký tự mang theo tôi

Gõ cửa những trang giấy
Sự thơm tho vồ lấy
Cố dựng một cái tên

Bạc trắng bao nhiêu đêm
Cuộc viễn chinh thảm bại
Ký tự khóc thương hại
Vẫy vùng quắt linh hồn

Nghĩa địa trang giấy chôn
Bao nhiêu là mộng ảo
Những kiếp người sầu não
Trinh trắng những cuồng điên

Ngôi mộ gió mọc lên
Vài bông hoa thơm ngát
Ký tự thi nhau hát
Nồng nàn thắp non sông!

PHẠM THANH PHƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Liên Lê
2 năm trước

Hay quá a ơi! Cho a 1 vote vì bài Tiến Hoá khá chân thực ak !

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sự cô đơn

Người dân chúng tôi bắt đầu rời bỏ quê hương vào đầu mùa xuân. Dash sẽ nhớ mãi ngày đó suốt đời. Ông nhìn, gần như là một ảo ảnh mùa xuân, một đám gia súc và xe cộ di chuyển hỗn loạn dọc theo sườn núi…

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.