Thơ dự thi của Trần Tú Nhi

(VNBĐ – Thơ).

Má và ngày hong khói

Ngày hè hay ngày đông
Giữa thị thành
Đẩy xô, cuống quít
Giữa bụi lốc mù mịt
Má ngồi đó
Bên cái giếng xây thuở con còn nhỏ
Thành vỡ xanh rêu
Lũ kiến đuổi nhau trên nền gạch nứt cũ
Vui buồn của má
ở đó
Bếp lửa của má
ở đó
Giàn khổ qua xanh mướt trên cao
Nắng xuyên qua lá
Khảm mặt người lấp lánh ban mai
Má đâu cần gì xa xôi
Má chỉ cần nơi này
Chiếc giếng khơi ăm ắp đầy vơi
Bếp củi than mỗi ngày ấm nóng
Mặc tình đời nhạt phai
Mặc thị thành ruổi bước chân ai…

TRẦN TÚ NHI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh