Thơ dự thi của Phạm Thanh Phương

(VNBĐ – Thơ dự thi). 

Đặt tên cho sự thật

Chim cởi gió điểm tô trời xanh
Bỗng sa cơ nhốt trong lồng chật
Chỉ còn bay ở trong tiềm thức
Cuộn mình vào bước nhỏ vu vơ

Chú voi cột sợi dây rất nhỏ
Sợ ăn đòn từ rất là xưa

Con người vốn quen mật ngọt
Thở dốc rồi mới tỏ lời ngay?

Bao cuộc cờ xóa đi làm lại
Vẫn bùi ngùi tiếc nước đi sai
Rồi nghi hoặc ngoài kia thật giả
Giăng trong lòng những cạm bẫy đầy gai

Nếu sự thật ra đời khắc ấy
Sẽ đặt tên gì để người ta tin
Hay để va đập bảy chìm ba nổi
Rồi vớt lên những hố im lìm?

Thơ chưa viết đã chan đầy nước mắt
Dốc ngược mình đổ hết vào đêm mưa
Cái chai rỗng lại chứa đầy sự thật
Không có chai, rượu thấy thừa cơn say…

 

Tìm lại giấc mơ

Những đứa trẻ ngồi trước cửa nhà tôi
Vừa ăn vặt vừa kể về ước mơ khi lớn
Trong mắt chúng cái gì cũng tuyệt

Chúng không biết
Có những người lớn
Muốn bé lại
Đi tìm giấc mơ thất lạc của mình

Cởi sợi dây hiện thực
Khỏi ngày tháng khô khan ham muốn
Để được sống
Đủ đầy giấc mơ… không có mặt nạ

Được trút bỏ
Trần trụi làm người!

 

Con đường

Trên con đường chân lý:
Thần có đáng tin?
Người có đáng tin?
Ta có đáng tin?

Những xiềng xích được kết bằng hoa, hào nhoáng
Đã cột chặt đôi mắt mù quáng

Xin ánh sáng tự do dẫn đường
Trái đất không rơi
Vào vòng xoáy chủng tộc
Bá chủ thế giới

Để những đức tin
Biết tìm đường về trái tim con người!

PHẠM THANH PHƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh