Khi ta nói xa nhau…

(VNBĐ – Văn trẻ). Những ngọn đèn đường,
Những vòng xe
Phố co ro ngày trở gió xao lòng
Bỗng nhớ về những khuya mất ngủ,
trời đầy sao, ngõ vắng
Khi ta nói xa nhau trong biền biệt
Chạm phía nào cũng thấy mênh mông

Mùa đông,
Những ngày dài lang thang tìm một mùi hương cũ
Thời gian là men rượu đắng
Hoàng hôn sóng sánh tràn qua vùng thinh lặng
Chưng cất nỗi nhớ thầm
Ngày mặt trời đi vắng…

Những khuya buồn nhớ một hồi còi da diết
Vọng vào cơn mơ thăm thẳm khôn cùng
Những chuyến tàu ly biệt hay đoàn tụ
Trôi vào hun hút đêm sâu…

(Có toa tàu nào chở ký ức
Xin được ký thác nỗi buồn xưa)

Xin được thứ tha hỡi những đóa hoa nở muộn,
những hàng cây trơ lá
Những chiều tàn đi lạc miền dĩ vãng
Những đêm mưa lòng như sông cạn đáy
Khung cửa khép hờ đợi một tiếng chân quen…

TRẦN VĂN THIÊN

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ