Ở phía Đông làng

(VNBĐ – Thơ). 

Phía Đông làng là dáng tháp soi bóng xuống dòng sông
vỡ rạc hình hài đất nước tôi
phôi thai từ sự tích mẹ trăm con
trống đồng ngọc lũ hồn phách sương phủ đã nghìn năm vẫn còn in dấu tích bầy chim hồng chim lạc,
gợi nhớ những cô gái hái chè gieo ánh mắt Huyền Trân
giọt mưa thiền sông núi soi bóng Châu Ô, Châu Lý
của cuộc liên hôn giữa Đại Việt và Chiêm Thành…

Phía Đông làng là ca dao tục ngữ là sách vở học trò gối đầu ngủ dưới bóng mát tre trảy
chị tôi bới tóc lên cao để lộ vùng da trắng như hoa ngọc anh,
mà mỗi mùa đông trai làng đến ngõ dạm hỏi,
ngoại tôi còn kể chuyện Lưu Bình, Dương Lễ
khi còn những con đường đất đi xuyên qua cánh đồng mùa giáp hạt
ngọn đèn dầu soi đêm bão
mẹ tôi lại nằm nhẩm ngày tính tháng trong nỗi lo gạo lưng nồi cơm không đủ bữa
cho đàn con đang tuổi ăn tuổi học…

Phía Đông làng mỗi sáng mặt trời là biểu tượng của sự tồn sinh
của gié lúa Hùng Vương trao tay nòi giống thứ lương thảo vùi bùn hấp thụ nắng mưa cho đến ngày thu hoạch
nơi con chim nối liền những khoảng trời trên cao nguyên đá
nghe gió mang về lời ru của biển
vẫn âm vang tiếng trống tập trận cờ lau,
tiếng sáo mục đồng thổi vọng đầm lầy
đàn cò trắng kéo nhau bay qua những ngọn đồi trầm tích
từ phía Đông làng tôi…

TRẦN QUỐC TOÀN

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…