Thơ dự thi của Minh Đan

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Ngày Xuân nghe tiếng trống trận

Ba hồi trống giục vào mê niệm
chuyện xưa, chuyện nay, chuyện ngày mai
bình minh trên đôi cánh hạc

Mỗi bước chân đặt lên mặt đất
phát ra âm thanh quyết đoán
khắc vào tim dáng đi hình lưỡi kiếm

Những nét đẹp đường quyền
múa roi trên phố, trong hẻm nhỏ, nơi cánh đồng, sông, suối, núi sâu
anh hùng hay mỹ nữ
phận trai hay phận gái
cũng vẽ nên chân dung người áo vải

Dưới bầu trời và bềnh bồng mây trắng
từng tấc đất trổ xanh
nhành mai núi nở bừng trên tấm giáp
hừng hực khí thế nghĩa quân Tây Sơn thần tốc.

 

Soi mình trên sông Côn

Chiếc gương thời gian vô tình
bỏ quên khuôn mặt cũ kỹ
soi dung nhan thân thương như xa lạ
may còn dòng sông võ học nhận ra tôi
nhờ bài quyền Bình Định gia

Thước phim chậm trôi theo sóng nước mênh mang
cơn gió vừa quen vừa lạ
miết chặt hơi thở như khói như sương
neo vào bờ bến cũ

Tôi chạm vào ngọn cỏ
gặp lại tuổi thơ trên cánh chuồn chuồn
nhớ buổi trưa hè tung tăng tắm sông mùa cạn
rượt đuổi nhau mặt trời lặn mới về

Tôi gặp lại hoàng hôn sau bụi tre
quả bóng chuyền nhau, nụ cười căng gió
những ngón tay đan vào nhau thơ bé
những đôi mắt long lanh đẹp tựa trăng rằm

Gìn giữ tấm vé khứ hồi
trong miền xa xanh ký ức
dòng sông tái sinh tôi
bằng nụ hôn của nước.

MINH ĐAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh