Thơ dự thi của Duyên An

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Vòng tay quê xứ (mở trong cửa sổ mới)

Tôi thường xuống xe ở cầu Bà Di, nơi rẽ nhánh sông chảy sau nhà
thượng nguồn sông Côn bầy cá bơi về làm ổ rặng cừa mượt tóc
qua khúc quanh này là làng tôi
rặng tre đón tôi bóng mát lời ru
cánh đồng vàng hươm rơm rạ

mấy trăm năm núi Thạch Long ôm giấc mơ làng.

Từ xa tháp đổ vào tôi
đổ sáng mặt trời huy hoàng tàn lụi
đổ hoàng hôn đỉnh tháp xuống con sông xanh câu ca rượi gió đầm
Non xanh nước cũng xanh rì
đổ trăng duềnh láng lai
thức trong tôi những đêm trăng rót đình làng ai lịu địu tay bồng tay ẵm
tuổi thơ theo ngoại băng mấy quãng đồng

theo nhịp trống vang.

Cha đón tôi bằng chiếc xe cà tàng theo người chợ hôm chợ mai
mẹ đón bằng nụ cười đi qua mấy mùa thất lạc
ký ức quê hương bắt đầu từ bếp
bay ra mùi mắm cua cọng rau lang bốc khói

mùi dân dã bao lần len mộng phồn hoa.

Vọng tiếng xe khuya qua cầu Bà Di
nơi này con đường ra Bắc vào Nam lên rừng xuống biển
duỗi bàn chân mỏi cuộc người chạm vách tháng năm
mạch quê ngấm lần hồi
chạm tôi ngụp lặn tiếng cười mát rượi
con gió đồng thiên di
ngủ một tối trong vòng tay quê xứ

mai này lại đi…

DUYÊN AN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh