Thơ dự thi của Nguyễn Xuân Sang

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Mầm cây quê hương

Mầm cây quê tôi thừa nắng, khát mưa
và bốn mùa bỏng rát
chạm đâu cũng khắc nghiệt

ngồi đâu cũng khô cằn

Mầm cây như những cỗ máy cơi nới ngày vào đêm
vật lộn trên từng thớ đất lớp sỏi
bây giờ nắng đang đốt lửa
trần trên thịt da bao mùi cháy khét
chỉ kịp nghe tiếng chim giấu vội tiếng thở dài

cất tình yêu vào tận cùng khuya khoắt.

Mầm cây dư mỗi nụ cười
chẳng bao giờ hết yêu thương
cùng nhau bện sợi dây tình son sắt
cánh tay này chưa bao giờ là cuối
vòng tay này chưa bao giờ có điểm chùng
với những hình thức vận động mới

ngày mai là bình minh ánh sáng.

Mầm cây bén thêm rễ mới
tìm đến những nơi hoang vu lạ lẫm
mồi thứ ánh sáng đã từng cháy rồi tắt
tự thân vươn lên chớp lấy

phác thảo rồi khắc họa màu của quả.

 

Lá thư quá khứ

Thụ thai từ cánh đồng khô hạn
thấm đẫm từng giọt mồ hôi mặn chát
vỡ ối mùa đông
giàn giụa trong ước mơ cơ hàn.

lá thư quá khứ
bập bẹ từ ông bà
lớn lên cùng bố mẹ
từ ngữ hút nhụy hoa đời nuôi dưỡng từng ý nghĩ đẹp đẽ
tự mình cắt bỏ những dư thừa cố hữu qua từng thế hệ
tự biết đốt nóng và chưng cất
thăng hoa lời hay ý đẹp.

lá thư dẫn lối con đi
lá thư tuy thưa mà nặng
đi suốt đời chẳng thấu hết non cao
rồi thời gian sẽ chối từ thân xác
chỉ lá thư là khúc ca vĩnh hằng.

lá thư trong chiếc ô ngày tháng
lá bùa hộ mệnh đời con.

NGUYỄN XUÂN SANG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất