Những bông trang mùa cũ

(VNGL – Thơ).

Con nhớ những mùa hè vội vã
sân nhà rợp nắng hoa trang
cha dắt con đi xem tuồng cổ
ánh đèn má phấn giọng ngân vang.

Hoa cháy đỏ suốt triền ký ức
từ buổi thơ ngây con trẻ hiên nhà
cha ơi sao Phạm Công mắt lửa
hay hoa trang đã cháy cạn mùa?

Mảnh sân cũ chiều nghiêng khói bếp
tiếng võ vang còn rèn chặt giọng quê
hoa trang rụng bên rào thưa giậu mục
mà lòng con đã hóa buổi hôn hoàng.

Quê cũ vắng, người xưa đâu mộ điệu
trống chầu buồn mất nửa vầng trăng
con trở lại, hoa trang còn chói lửa
tìm một bông từng hóa đào thương vân.

Nhiều gánh hát nay chẳng còn vở mới
người đóng kép già, người nhặt vai quên
con tìm lại một mảnh màu xưa cũ
thấy lòng mình rụng xuống một lời hoa.

NGUYỄN THỊ DIỄM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ