Bầu trời vừa khép

(VNGL – Thơ).

Anh ngủ
trong bàn tay em là bầu trời khép lại
nỗi đam mê hừng ấm như lò sưởi đêm đông
ước vọng thật gần
đôi khi em ngỡ
có thể chạm tới
bằng nụ hôn

Phía Tây mặt trời rụng rồi
khu rừng nguyên sinh đã ngừng sinh sôi
vũ trụ thẳm xa không còn le lói
chỉ còn anh
vừa mới chào đời

Xin đừng phơi nữa giấc mơ
con đường nào cũng chảy phía đơn chiếc
em khép mắt
như một cú delete
xóa sạch mọi khởi đầu của chúng ta

Nếu dừng lại
chắc anh thức giấc

Vậy em sẽ bắt đầu lại
ở khoảnh khắc anh muốn ôm em
thật lâu – để không còn ai nhớ tên
thật ấm – để không bao giờ em quên
thật chậm – để nơi nào anh chạm đến cũng là điểm cuối
để-chúng-ta-không-thể-trở-về…

MY TIÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…