Tình Giang

(VNGL – Thơ).

Dưới chân dãy núi Tình Giang
làng tôi tựa lưng ngắm nhìn Tháp Bạc
sông Tranh chảy giáp ranh Phước Nghĩa
tây giáp mộ Lê Công Miễn danh nhân

Tôi đi qua không biết bao lần
từ ấu thơ đến bây giờ vẫn thế
nét quen thuộc đi về lặng lẽ
ngộ ra làng thành máu thịt trong tôi

Tôi lớn lên làng đã có rồi
tên núi tên sông tên cầu tên chợ…
những địa danh người quê tôi nhớ rõ
gắn với làng ngày tháng thâm sâu

Mấy mươi năm từ xanh tóc đến bạc đầu
bao thế hệ lớn lên rồi về làng tan trong đất
tôi đứng lặng trong trầm tư được mất
nghĩ kiếp người như vừa mới hôm qua…

Câu vè xưa nội hát ngân nga
“Cái ve cái vẻ cái vè… xao xác…”
mùi dú dẻ tỏa hương ngan ngát
hoa ổi tàu khoe ngũ sắc ban mai

Chợ Tình Giang năm ngày hai lần nhóm
người làng Tình nhơn hậu bao dung
thũng Ông Đề, Gò Vàng còn đó
ngọn Đá Chồng sừng sững giữa quê hương

Tôi lớn lên từ Tình Giang mến thương
trong vòng tay xóm làng thân thuộc
câu thơ chảy cùng dòng sông da diết
khi xa làng thắp nỗi nhớ bâng khuâng.

LÊ BÁ DUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…

Những khu rừng đi qua nhau 

Đã bao lần những khu rừng đi qua nhau
mỗi vết xước trên da hay niềm đau cất giấu
từ tiếng dế biệt ly mùa hạ
ta nhớ khói bếp vương áo mẹ
và tiếng cha vọng khuất sau đồi.

Hạt ánh sáng

Đêm nghe rạ rơm kể chuyện
những cơn gió trở trời
chim trích lội ruộng đi tìm bầy con lạc

Nối đôi bờ sông Côn

Từ dòng Côn khơi mạch nguồn thượng đạo
như khởi sinh ta lén hôn nhau từ trăm năm không đợi tuổi
để bây giờ nhắc lại còn thơm