Giếng làng

(VNGL – Thơ).

Nhà tôi ở cạnh giếng làng
Giếng khơi kể cũng đã ngàn năm non

Thuở em mười sáu trăng tròn
Gánh đầy ắp tiếng cười giòn rất duyên

Trai đa tài, gái thuyền quyên
Thanh mai trúc mã, dành riêng góc trời…

Chuyện thời áo trắng đôi mươi
Những thăng trầm giữa dòng đời phồn hoa

Người đi về lối kiêu sa
Người đa đoan với bôn ba đăng trình

Trải bao giông bão đời mình
Chiều bâng khuâng chợt thức tình hoài hương(*)

Biển dâu tóc nhuốm màu sương
Chỉ còn đọng lại niềm thương chân thành

Một mai rời cuộc yến oanh
Về nơi xưa, sóng dỗ dành mộng đêm

NGUYỄN KIM CHỨC

(*) Tình hoài hương: Một tình khúc của cố nhạc sĩ Phạm Duy.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…